Bạch Vân nghe Nguyễn Thanh Trúc quát liền ôm nàng nhảy lên ngựa phóng đi. Gã nghĩ không ra vì sao mà Nguyễn Thanh Trúc lại sợ người khuyết tật kia đến thế. Vừa đến vách núi, Bạch Vân cảm thấy không khí nơi đây không được bình thường. Gã kìm cương ngựa lại, nhìn xung quanh một lượt rồi thốt:
"Buổi tối côn trùng rất nhiều, các vị trốn trong cỏ như thế không tốt đâu?"
Sau tảng đá to có bóng người thấp thoáng bước ra. Tên buộc chòm râu thầm khen Bạch Vân nội công cao cường, hơi thở nhỏ như vậy mà cũng có thể nghe ra. Tên râu quai nón vừa đứng dậy vừa gãi bắp chân, hắn nói:
"Tiểu tử, vì ngươi mà bọn ta khốn khổ quá chừng."
Bạch Vân thấy tên râu quai nón xuất hiện liền cười, gã có ấn tượng rất tốt về hắn. Người bộc trực, thẳng thắn như hắn thật hiếm gặp. Phía sau hắn lại có mấy bóng người nữa đứng lên. Bạch Vân quay đầu ngựa định bỏ chạy, lại thấy phía sau đèn đuốc sáng bừng lên. Gã bị bao vây rồi.
Trước ánh lửa bập bùng của mấy ngọn đuốc, một người đang đứng chắp tay sau lưng trông rất thông thả. Bên tay phải của hắn có một người mặc y phục màu trắng, tay đang phe phẩy cây quạt. Không phải Đào Nghiêm thì là ai? Bên phải hắn chính là Đào Minh Tuấn, đứa con trai độc nhất của hắn. Hắn cười nói:
"Bạch Vân, hôm nay cái sự may mắn của ngươi kết thúc rồi."
Bạch Vân vừa định trả lời liền nghe sau lưng có người nói:
"Mau giao bản đồ ra."
Bạch Vân quay đầu lại nhìn. Người nói là tên buộc chòm râu, lão đại của Ngũ hiệp huynh đệ. Bạch Vân nói:
"Được, ta giao cho ngươi."
Bạch Vân móc trong người ra một mảnh vải, khi gã vừa định ném sang cho tên buộc chòm râu lại nghe có người nói:
"Khoan đã."
Đào Nghiêm bước tới hai bước, bộ dáng khẩn trương vô cùng. Bạch Vân không để ý đến hắn, mỉm cười nói với tên buộc chòm râu:
"Các hạ lấy được bản đồ, có thể nhường đường được không?"
Tên buộc chòm râu nói:
"Ngươi ném qua đây."
Đào Nghiêm quát:
"Hồ Văn Kiệt, ngươi muốn chiếm làm của riêng ư?"
Tên buộc chòm râu – Hồ Văn Kiệt nói:
"Đào trang chủ quá đa nghi rồi."
Đào Nghiêm nói:
"Vậy à? Bạch Vân, đưa tấm bản đồ qua đây cho ta."
Hồ Văn Kiệt chau mày nói:
"Nếu Đào trang chủ còn dây dưa, sẽ có biến mất. Tiểu tử, mau đưa cho ta."
Bạch Vân nghe hai người đối thoại liền biết hai bên tuy hợp tác nhưng vẫn đề phòng, không tin tưởng lẫn nhau. Gã cười nhạt, thúc ngựa quay lại chạy về phía Ngũ hiệp huynh đệ. Gã cầm tấm bản đồ giơ lên cao nói:
"Tại hạ giao bản đồ cho các vị đây."
Ngựa còn cách Hồ Văn Kiệt khoảng năm bước chân, Bạch vân ném tấm bản đồ về phía vách núi. Gã ngầm vận chân khí, nếu như Ngũ hiệp huynh đệ ra tay ngăn cản, gã sẽ thi triển khinh công, ôm Nguyễn Thanh Trúc bỏ trốn. Thế nhưng sự việc lại ngoài dự đoán của gã, Ngũ hiệp huynh đệ chẳng những không ngăn cản mà còn nhường đường cho gã chạy đi. Gã vừa chạy ngang qua đám người Ngũ hiệp huynh đệ, sau lưng liền nghe tiếng đánh nhau nhưng cũng không quay lại nhìn, gã cố gắng giục ngựa chạy thật nhanh.
Đào Nghiêm thấy Bạch Vân quay ngựa liền biết có biến, hắn thi triển khinh công đuổi theo phía sau nhưng tốc độ vẫn không đuổi kịp con Hắc thiên mã. Thấy Bạch Vân ném tấm bản đồ ra, hắn vội lộn một vòng đón lấy. Chỉ cần giơ tay ra là được bất quá Hồ Văn Kiệt cũng đã đến rồi. Hồ Văn Kiệt xuất một đao ngay đỉnh đầu của Đào Nghiêm, nếu hắn cố lấy tấm bản đồ tất sẽ mất mạng ngay. Đào Nghiêm thân người đang lơ lửng, không có chỗ mượn lực để lộn người né tránh. Hắn quét một cước nhằm bạt đường đao đang đánh tới. Hồ Văn Kiệt liền biến chiêu, chuyển chém thành đâm nên một cước của Đào Nghiêm quét vào khoảng không. Mũi đao sắp đâm vào yết hầu của Đào Nghiêm lại nghe "keng" một tiếng, một mũi tên bắn trúng sống đao của Hồ Văn Kiệt rớt xuống đất. Đào Nghiêm vừa tiếp đất liền vung hai tay phóng chưởng đánh tới. Hồ văn Kiệt lui liền ba bước né tránh. Đào Nghiêm chiếm thượng phong liền cười thầm, hắn cúi người nhặt tấm bản đồ lại nghe tiếng quát:
"Để bản đồ lại."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!