Chương 33: Hợp tác

Một người nhảy từ bụi cỏ vào sau tảng đá nói:

"Lão đại, trời sắp tối rồi."

Tên buộc chòm râu chưa kịp đáp lại, bỗng nhiên thấy ánh lửa thấp thoáng sau vách núi. Hắn la hoảng: "hỏng bét, chúng muốn dùng hỏa công." Tức thì có hai bóng người nữa cùng tụ tập lại phía sau tảng đá. Có tiếng nghị luận vang lên: "làm sao bây giờ?", "chúng ta cùng xông ra.", "bỏ trốn tốt hơn."

Phải biết, thời tiết tháng tám rất đặc biệt. Ban ngày trời nóng oi bức, nhưng tối đến lại se se lạnh do những cơn gió của mùa mưa tràn về. Mà bọn người này lại đang ẩn nấp nơi rất dễ bắt nhiệt, chỉ cần phóng hỏa tiễn vào thì dù bọn họ không chết cũng bị vây khốn trong sức nóng của đám lửa.

Tên buộc chòm râu hỏi:

"Chúng ta chờ đợi ở đây hơn một tháng trời vì cái gì?"

Cả đám người nhìn nhau không đáp, hắn nói:

"Nếu bây giờ bỏ trốn chẳng phải uổng phí công sức của chúng ta hơn một tháng qua hay sao?"

Nhìn một lượt mấy huynh đệ của mình, hắn tiếp:

"Kẻ bên ngoài hẳn là phường nhát gan nên mới giở trò thấp hèn này. Các ngươi cứ trấn thủ ở đây. Ta ra ngoài xem đến cùng là kẻ nào muốn đối phó chúng ta."

Tên buộc chòm râu vừa dứt lời thì liền nhún người nhảy qua tảng đá. Hắn vừa đáp người xuống liền có một mũi tên bắn thẳng vào ngực. Hắn rút thanh đao giắt ở lưng ra gạt mũi tên rồi quát lớn:

"Nếu là anh hùng hảo hán thì mau ra mặt."

Một người y phục hoa lệ bước từ sau vách núi ra, cười to nói:

"Haha, ta thiết nghĩ phường đạo tặc nào lại làm cái trò mai phục trong quan đạo. Hóa ra là Ngũ hiệp huynh đệ đỉnh đỉnh đại danh."

Tên buộc chòm râu không giận mà lại cười vang:

"Hóa ra là Đào trang chủ, tại hạ nghe giang hồ đồn đãi Đào trang chủ hành sự rất quang minh lỗi lạc. Từ trưa đến giờ tại hạ đã lãnh giáo qua thủ đoạn của Đào trang chủ, quả nhiên danh bất hư truyền."

Da mặt Đào Nghiêm giật giật, những lời vừa rồi nếu để kẻ khác nghe được hẳn sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của hắn. Hắn nghiêm giọng nói:

"Đừng vòng vo nữa, các ngươi mai phục ở đây là muốn chiếm đoạt tấm bản đồ từ tay của tên tiểu tử Bạch Vân đúng không?"

Thấy tên buộc chòm râu cười mỉm không đáp, Đào Nghiêm nói tiếp:

"Các ngươi không biết một tháng qua, ở bên ngoài đã xảy ra chuyện gì ư?"

Tên buộc chòm râu thoáng ngẩn người nhưng vẫn không đáp. Đào Nghiêm thấy hắn phản ứng như thế rất vừa ý, hắn nói tiếp:

"Tôn Sơn hộ pháp của Đông Phương giáo, Bạch Không Tự và Ngô Báo hai vị đương gia của Hắc Mộc trại, Thi độc lão nhân cùng Thần cơ diệu toán Trần Minh Trí đều ra tay cướp đoạt tấm bản đồ trên tay tiểu tử Bạch Vân…"

Cứ mỗi cái tên được nêu ra lại thấy sắc mặt của tên buộc chòm râu xấu đi một ít, Đào Nghiêm cố ý dừng lại, không nói tiếp nữa. Quả nhiên tên buộc chòm râu không nhịn được, hắn vội hỏi:

"Kết qủa thế nào?"

Đào Nghiêm nói:

"Tất cả đều mang thương tích rời đi."

Tên buộc chòm râu "ủa" một tiếng, hắn cố gắng kiềm chế sự kinh hoảng trong lòng hỏi:

"Tiểu tử đó võ công cao cường đến thế sao?"

Đào Nghiêm lắc đầu nói:

"Ngươi hẳn có nghe danh Kiều Tam Nương."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!