Chương 31: Đi Nam Hạ

Thấy Nguyễn Thanh Trúc cúi đầu, khuôn mặt đỏ bừng đến mang tai, Bạch Vân thật muốn tát vào mồm của mình vài cái. Ông bà xưa có câu: uốn lưỡi bảy lần rồi hãy nói, bản thân mình vì luýnh quýnh mà không chịu suy nghĩ kỹ càng trước khi phát ngôn. Người ta thân đàn bà, con gái để người khác nhìn thấy những chỗ tế nhị như thế thì phải làm sao đây? Nếu là thời hiện đại thì còn có thể thương lượng, bất quá ở tại cái thời đại này lại dường như không phải như vậy thì phải?

Từng dòng suy nghĩ nhanh chóng lướt qua trong đầu Bạch Vân, lại nhìn thấy Nguyễn Thanh Trúc vẫn im lặng như dòng nước trên mặt hồ không gợn một tí sóng nào vậy, gã vội nói:

"Muội đừng lo lắng, ta sẽ… sẽ chịu trách nhiệm."

Nguyễn Thanh Trúc ngước mặt lên nhìn Bạch Vân, nàng thấy ánh mắt gã rất thành tâm, nàng khẽ cười nhưng rồi lại lắc đầu nói:

"Chuyện này tính sau đi. Vân ca, giờ huynh tính thế nào?"

Bạch Vân thấy nàng lảng sang chuyện khác thì ngẩn ra, ánh mắt thất vọng vô cùng. Gã cũng biết là muốn "cua" được một cô gái sẽ rất khó khăn, nhưng không phải đó là ở thời hiện đại sao? Chẳng lẽ thời đại này cũng cần phải có "vốn" mới hấp dẫn được các nàng? Gã thở dài một hơi, bao nhiêu hy vọng, bao nhiêu mong mỏi từng lướt qua trong đầu gã, bây giờ đã tan thành mây khói. Gã cũng hiểu ra đôi chút, lời nói của nàng làm gã tỉnh mộng:

Nguyễn Thanh Trúc xinh đẹp như vậy, văn chương thì không cần phải bàn tới, rõ ràng nàng là con cháu của gia đình nào đó rất có tiếng tăm ở phía bắc. Mà người như vậy thì làm sao chịu sánh đôi cùng gã chứ? Gã không dám trèo cao nữa, nhẹ giọng hỏi:

"Muội cảm thấy trong người thế nào rồi?"

Nguyễn Thanh Trúc nhìn thấy sắc mặt của Bạch Vân thay đổi liên tục, nàng cũng thở dài trong lòng. Nàng đáp:

"Trong người vẫn còn khó chịu đôi chút."

Bạch Vân quan tâm hỏi:

"Muội có cảm thấy trong người có điểm gì khác thường không?"

Nguyễn Thanh Trúc lắc đầu đáp:

"Không có."

Bạch Vân trầm ngâm:

"Vậy hẳn là chất độc chưa kịp phát tác thì muội đã uống thuốc giải ngăn chặn rồi."

Gã nói tiếp:

"Muội ngồi ngựa được chứ? Chúng ta nên rời xa nơi này càng xa càng tốt."

Nguyễn Thanh Trúc hỏi:

"Đây là đâu thế?"

Bạch Vân đáp:

"Muội nhớ khu rừng tối qua chúng ta nướng thỏ ăn chứ? Nơi đây cách khu rừng đó chỉ mấy chục dặm mà thôi."

Nguyễn Thanh Trúc vội nói:

"Vậy chúng ta nên đi thôi."

Bạch Vân nhắc tới khu rừng tối qua thì nhận thấy thần sắc của Nguyễn Thanh Trúc trông rất khác thường, mà trong thâm tâm gã cũng thấy tiếc nuối không thôi. Cái khoảnh khắc mà hai người ngồi cùng nhau bên ánh lửa trong khu rừng, tàn lửa bị những cơn gió nhẹ thổi qua bay lất phất trong đêm tối rất lãng mạn ấy, gã làm sao mà quên đi được? Đây là lần đầu tiên mà gã say sưa ngắm nhìn một người con gái làm cho lòng gã tràn đầy những trận cảm xúc khó diễn tả đến thế.

Câu nói của Nguyễn Thanh Trúc, Bạch Vân không nghe thấy. Gã đang hồi tưởng lại cái thời khắc tươi đẹp, ấm áp đó. Rồi gã chợt giật mình, gã thấy Nguyễn Thanh Trúc đang dịu dàng nhìn bộ dáng đang thẫn thờ của gã. Gã cười với nàng rồi chạy đi dắt con Hắc Thiên mã đến, dìu nàng lên ngựa rồi gã cũng nhảy lên yên, thúc ngựa nhắm hướng bắc mà đi.

Ngồi trên yên ngựa mà thần trí của Bạch Vân như đang lạc vào chốn thần tiên vậy. Được ngồi chung với một cô gái xinh đẹp, rất hiểu lòng người như Nguyễn Thanh Trúc làm cảm xúc của Bạch Vân cứ lâng lâng không dứt, gã hy vọng trời cao kia sẽ chiếu cố gã, không để gã mất đi một cô gái như thế này. Bỗng Nguyễn Thanh Trúc lên tiếng cắt dứt dòng suy tưởng của gã:

"Vân ca, huynh vẫn còn giữ tấm bản đồ bên mình?"

Bạch Vân đáp:

"Đúng vậy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!