Chương 23: Tẩu hỏa nhập ma

"Hihi, lần đầu gặp muội, ta đã hoài nghi rồi."

"Thật khó qua được ánh mắt của Kiều tỷ tỷ! À, đệ đệ của tỷ sao lại đến đây? Hắn không sao chứ?" Lúc trưa nàng thấy người đến cứu mình, nhưng không ngờ đó không phải là Kiều Tam Nương mà lại là một vị công tử mặc áo trắng. Nguyễn Thanh nghe bọn họ đối đáp mà kinh ngạc vô cùng, không ngờ vị công tử đó lại là Bạch Vân, vị tiểu đệ mà Kiều Tam Nương hay nhắc đến.

Nàng càng kinh ngạc hơn khi nghe Bạch Vân xưng huynh gọi đệ với Bạch Không Tự.

"Hihi, tiểu tử đó mạng lớn lắm, không chết được đâu. Hắn bị người của Hắc Mộc trại truy đuổi đến nới này."

"Bị truy đuổi? Chẳng phải hắn có quan hệ với Bạch Không Tự sao?"

"Hihi, chuyện dài lắm, đợi khi Thanh muội khỏe hẳn, ta sẽ kể đầu đuôi câu chuyện uội nghe. Được rồi, muội nghỉ ngơi trước đi."

"A Tình cô nương đâu? Nàng không sao chứ?"

"Hihi, nàng hình như có việc gấp, tối qua đã không từ mà biệt." Kiều Tam Nương nói mà che miệng cười khúc khích. Nguyễn Thanh thấy khó hiểu nhưng cũng không để ý lắm, loại bỏ những suy nghĩ trong đầu, nàng nhắm mắt đánh một giấc thật sâu.

Cốc, cốc.

"Vào đi." Kiều Tam Nương nhẹ giọng nói. Trừ lúc tắm rửa và ăn cơm, nàng luôn trốn trong phòng Bạch Vân. Mấy hôm nay, cái tên rắc rối kia cứ theo nàng líu lo suốt cả ngày, còn nói là có nghe phong thanh về tấm bản đồ của Nam Yên vương, chèo kéo nàng cùng hắn đi truy tầm. Nàng nghe mà cảm thấy buồn cười, nhưng trong lòng lại lo lắng vô cùng: đến cùng thì đã có bao nhiêu người biết được tin tức này? Kho báu của Nam Yên vương kia là có thật sao?

Không biết là tài bảo nhiều đến cỡ nào mà có không biết bao nhiêu kẻ bỏ phí công sức ra tranh giành thế nhỉ?

"Tỷ tỷ rất quan tâm đến Bạch công tử thì phải?" Nguyễn Thanh đẩy cửa bước vào, nàng nhìn thấy sắc mặt của Kiều Tam Nương liền cười nói.

"Ta chỉ không muốn tên Đỗ Hoàng bám riết lấy ta thôi." Nhìn thấy Nguyễn Thanh mặt mày hồng thuận, tươi tắn đi vào, nàng liền biết Nguyễn Thanh đã hoàn toàn bình phục.

"Mấy hôm nay thật phiền Kiều tỷ tỷ quá."

"Ta chỉ thấy bọn Thiên Ưng bang là phiền thôi." Đỗ Hoàng đi vào sau mà đến trước, hắn chen vào ngồi giữa Kiều Tam Nương và Nguyễn Thanh rồi rót một ly trà uống.

"Thiên Ưng bang lại đến sao?" Nguyễn Thanh không nhìn thấy Kiều Tam Nương đang cau mày vì sự xuất hiện của Đỗ Hoàng, nàng đang ngạc nhiên vì sự hẹp hòi của bọn Thiên Ưng bang.

"Haha, Chu Vạn – bang chủ của Thiên Ưng bang muốn thay con của hắn đòi lại chút công đạo, bất quá chỉ mười chiêu đã thảm bại dưới tay của ta."

Đỗ Hoàng nói ra lời này thì Nguyễn Thanh cũng biến sắc, nàng tuy mới ra giang hồ nhưng thông tin về những nhân vật trên giang hồ nằm đều nắm rõ. "Chẳng lẽ cao thủ trên Hắc bảng, võ công lại cách xa các nhân vật khác như vậy sao? Chỉ mười chiêu?" Nguyễn Thanh càng suy nghĩ càng thấy kinh hãi về thực lực của cao thủ trên Hắc Bảng.

Kiều Tam Nương bĩu môi:

"Chẳng qua chỉ là một Chu Vạn mà thôi, có gì phải kiêu ngạo chứ? Ngươi đánh thắng năm người đứng đầu Hắc bảng rồi hãy nói."

Đỗ Hoàng không giận mà lại cuời khà khà:

"Muội thì ta không thắng nổi, những tên còn lại thì chưa gặp qua. Nếu có gặp, ta cũng chưa chắc thua bọn chúng."

Kiều Tam Nương lại nói:

"Ngươi tự tin như vậy?"

Đỗ Hoàng sắc mặt nghiêm chỉnh đáp:

"Cao thủ trên Hắc bảng ta chưa từng nghĩ sẽ thua một ai."

Kiều Tam Nương lắc đầu nói:

"Lúc trước ta cũng như ngươi, nghĩ rằng Hắc bảng không đáng tin. Nhưng thực tế thì ngược lại. Ta nghĩ kẻ đứng đầu nên là Hàn Phi mới đúng."

Nguyễn Thanh chen vào:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!