Chương 2: Đây là đâu?

Minh Nguyệt nặng nề mở mắt ra, đập vào mắt cô là một mái nhà được lợp bằng lá thô sơ, chỉ có một thanh đòn to lớn và dài chịu ở giữa. Lúc này bên tai cô truyền tới tiếng con nít cười đùa vui tươi, cô cố gắng nghiêng đầu về hướng cửa phòng nhưng vô lực.

Cái cổ của cô bị thương quá nặng, toàn thân lại ê ẩm, đau nhức vô cùng, chỉ cần dùng lực là thấy đau, thả lỏng ra lại thấy dễ chịu một ít. Với caí vốn kiến thức bác sỹ của cô, cô cũng không quá lo lắng vì tình trạng trên.

"Hihi, tỷ tỷ tỉnh lại rồi gia gia ơi."

Minh Nguyệt nghe thế thì giật mình: "gì mà gia gia, gì mà tỷ tỷ, sao cách xưng hô lại kỳ lạ thế nhỉ?",

Trước mặt cô xuất hiện một khuôn mặt già nua, hiền hòa. Ông lão cười với cô: "cô nương tỉnh lại rồi à, cô nương hôn mê hơn hai tháng rồi, giờ tỉnh lại được là đáng mừng lắm thay", thấy Minh Nguyệt cố trở mình ngồi dậy, ông lão vội nói: "cứ nằm nghỉ, đừng nên khách sáo".

Nghe cứ thấy kỳ lạ thế nào ấy, đôi mi của Minh Nguyệt nặng trĩu khép lại, cô bị hôn mê tiếp.

Lần thứ hai cô mở mắt ra thì thấy ánh nắng đang chiếu rọi qua khung cửa sổ, từng làn gió nhẹ nhàng thổi qua làm con người cảm thấy dễ chịu, khoan khoái.

Bước xuống giường, Minh Nguyệt đi đến mở toang cửa sổ ra, một khung cảnh đẹp như một chuyên gia photoshop tạo nên đặp vào mắt. Đó là một cánh đồng ruộng bậc thang rộng mênh mông, trên từng tầng có rất nhiều người đang cấy lúa, mà phía dưới đất cũng có người đang cấy lúa nước.

Trời nắng nhẹ, những cơn gió miên man thổi qua tạo niềm hứng khởi, sự hăng say cho mọi người. Bên trái lại có một con suối, hình như rất là dài, đầu ngọn suối chắc ở rất xa nơi đây.

Hít thở sâu vài hơi, Minh Nguyệt thấy không khí nơi đây thật trong lành, sạch sẽ. Cô tự hỏi chẳng lẽ đây là miền Tây sông nước đó sao? Nơi đây lại có thể trồng lúa nước, lại có ruộng bậc thang thật là kì diệu.

"Tại sao mình lại đến được đây nhỉ, tại sao không phải là bệnh viện, tại sao không thấy cha mẹ mình, tại sao mình chưa chết, tại sao..." rất nhiều câu tại sao xuất hiện trong đầu nhưng Minh Nguyệt chẳng có khả năng trả lời nhưng câu hỏi đó.

Cô đập mạnh cửa phòng ra ngoài, cô muốn gặp người nào đó để có thể cho cô câu trả lời. Khi di chuyển, từ phần eo trở xuống thì những cơn đau nhức cứ thay nhau kéo tới, những dây thần kinh trên đầu cứ giật băng băng, làm cô đau hơn cả nửa đầu. Đau hơn cả lần trước cô xỉn đến không biết gì nữa vào một dịp sinh nhật của cô bạn thân.

"Sao cô nương không nghỉ thêm cho khỏe, ra ngoài đây làm gì?", một ông lão tóc bạc phơ, râu và hai hàng lông mày cũng bạc nốt nói. Thấy Minh Nguyệt đi xiu vẹo ra khỏi phòng mà tay ôm đầu, ông lão chau hàng lông mày đã bạc của mình muốn đụng cả vào nhau.

Cô thấy ông lão kia thì mừng ra mặt, nếu cô nhớ không lầm thì lần trước lúc cô tỉnh lại lần đầu tiên, người nói chuyện với cô chính là ông lão này.

Cố gắng bước tới chỗ ông lão đang ngồi, cô chỉ tay vào chiếc ghế được đóng bằng cây nhẹ nhàng hỏi: "tôi ngồi ở đây có được không?".

Ông lão mỉm cười vuốt vuốt râu, rót ly trà cho cô: "cô nương cứ tự nhiên."

Minh Nguyệt cầm lấy ly trà, uống một hớp, cô có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Thật ra khi nhìn thấy ông lão này thì cô đã thấy khó hiểu rồi: ông lão mang đôi giày bằng vải đã muốn cũ kĩ rồi, áo thì dài tới tận chân, vạt áo được buộc chéo lại bởi thanh đay ở giữa, tay áo lại rộng thùng thình…"Sao mà giống trang phục trong mấy tuồng cải lương trên TV thế nhở?"

Thấy Minh Nguyệt ngồi mà tâm tình cứ bức rứt không yên, ông lão đành mở lời trước:

"Cô nương tên gì?"

"Tôi tên Nguyệt."

"Haha, chắc cô nương là người trong giang hồ nên không thích tiết lộ danh tính, lão phu là trưởng thôn ở đây, cứ gọi lão phu là Từ trưởng lão là được."

Gì mà người trong giang hồ, nói bậy nói bạ. Chẳng lẽ là mơ sao? Nhưng mà nơi đây trong rất thật mà, mơ làm sao có thể cảm nhận được vẻ đậm đà của chén trà này chứ? Minh Nguyệt cầm chén trà mà tay run run, những lời chuẩn bị hỏi lại đâu mất, cô cố gắng kiềm chế, môi run run hỏi: "đây là đâu thế?" Bởi vì quá kinh sợ với suy nghĩ vô căn cứ của mình, cô quên mất sự lễ phép đã được dạy dỗ từ nhỏ về cách nói chuyện với người lớn tuổi.

"Đây là thôn Ninh Lâm, nằm ở phía đông nam của Đại Nam Đế Quốc."

Như không để ý đến cách ăn nói của Minh Nguyệt, Từ trưởng lão chậm rãi nói. Lão nghĩ đây có thể là người của môn phái nào đó bị đuổi giết, trong quá trình chạy trốn, bị trọng thương và theo sông trôi dạt đến thôn này.

Minh Nguyệt chau mày, tên nước này cô mới nghe lần đầu, cẩn thận sắp xếp từ ngữ, cô lại hỏi:

"Từ truởng lão có thể kể cho tôi nghe rõ hơn được không, có lẽ tôi bị thương nặng quá nên có nhiều chuyện không nhớ rõ."

"Thế cô nương muốn biết điều gì?"

"À, thì…thì Đại Nam đế quốc là nước như thế nào?"

"Hơn hai trăm năm trước, sau khi nổi dậy dẹp hôn quân, gia tộc họ Nguyễn giành được giang sơn, sau đó đổi tên là Đại Nam. Đại Nam được gọi là đế quốc vì sau này có nhiều nước nổi dậy giành giang sơn nhưng đều bị đánh tan. Vì vậy sau này không nước nào dám nổi loạn nữa, năm nào cũng mang cống phẩm sang nước ta hòa hảo hữu nghị.

Mà công lớn nhất chính là vị vua đầu tiên

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!