Chương 18: Là nàng, chính là nàng!

"Tiểu nữ tài thô học thiển, đã làm mọi người chê cười rồi."

"Thanh Nhã cô nương tự hạ thấp bản thân của mình rồi."

"Đúng đó, nữ nhân tài cao học rộng như Thanh Nhã cô nương đây, ở Cổ thành này có được mấy người chứ?"

Nghe mọi người trầm trồ khen ngợi, Thanh Nhã cô nương kia mỉm cười khách sáo một phen, nhưng cái kế lấy lui làm tiến của nàng lại càng cao thâm hơn. Chỉ một câu khiêm nhường như thế lại làm cho mọi người trên lầu ba này thán phục không thôi, lại càng tán thưởng cô nhiều hơn. Bạch Vân cười khổ lắc đầu, ở kiếp trước gã đã thấy qua nhiều người nói chuyện cái kiểu "đón trước rào sau", giả vờ khiêm tốn, giả vờ tự ti nhưng thật sự đều là những kẻ tự cao tự đại, chẳng xem ai ra gì cả.

Cái câu "khiêm tốn là vốn của tự cao" chẳng phải là tự nhiên mà có.

"Nhà vàng nhân gian thơ hay đối đẹp…"

Một gã công tử xòe cây quạt trên tay ra, bỗng nhiên gã đứng lên nhìn khắp gian phòng. Mọi người liền yên lặng, biết gã muốn nói gì đó nên đều yên lặng chờ gã. Gã nhìn những bức tranh sơn thủy, những câu đối, câu thơ treo trên phòng một lượt rồi nhìn chăm chú về phía Thanh Nhã đang ngồi trên bàn chính diện kia, ra một câu đối.

"Ngân hà thượng giới đêm vượt hai sao."

Thanh Nhã mỉm cười, nàng nhẹ nhàng đáp. Câu đối vừa ra thì tiếng vỗ tay vang lên như tiếng pháo. Mọi người đều gật đầu khen hay. Gã công tử kia cũng khẽ biến sắc mặt, nàng ta đối rất nhanh làm gã không kịp ứng phó. Gã xếp chiếc quạt lại, vừa suy nghĩ vừa chắp tay sau lưng. Khoảng một khắc, gã nhìn Thanh Nhã cười:

"Sân thi lễ lời ca yểu điệu…"

"Bút uyên ương gợi mở kinh luân."

Thanh Nhã không làm gã thất vọng, câu đối vừa ra thì nàng liền đáp.

"Hihi, Thanh Nhã này đúng là không tầm thường, tỷ tỷ thấy: với cái dáng vẻ ung dung của nàng thì thấy mấy gã công tử nơi này chắc chẳng làm nàng nhíu đôi chân mày đâu."

"Qủa thật đối rất hay, nàng vừa nghe đã đáp liền, hẳn là tài học rất cao."

"Hihi, Bạch Vân

- tiểu đệ của ta đang trên đường lên kinh thi trạng nguyên, nếu hắn có ở đây thì sẽ thú vị lắm."

"Tiểu đệ cũng mong có một ngày hội ngộ cùng vị tiểu đệ của tỷ tỷ một phen."

Bạch Vân nghe Kiều Tam Nương nói móc cũng cười khổ, quả nhiên lòng dạ đàn bà thật không rộng lượng tí nào cả, chuyện nhỏ thế kia mà vị tỷ tỷ này cứ để trong lòng. Gã nghe hai người đối câu nãy giờ tuy cũng không thông lắm, nhưng thấy Thanh Nhã kia thần thái nhàn nhã trả lời thì gã cũng thay đổi cách nhìn về nàng. Tuy nàng tự cao tự đại nhưng quả thật nàng có cái vốn để mà tự cao. Gã thấy nàng dùng "ngân hà" để đối với "nhà vàng", "thượng giới" để so sánh với "nhân gian" thì thán phục vô cùng.

Ở kiếp trước, môn Văn gã không giỏi nhưng không bao giờ bị dưới trung bình. Đây cũng là cái vốn của gã.

"Gió thổi hương cần đến vườn đẹp…"

Thấy gã công tử kia đỏ mặt tía tai vẫn chưa nghĩ ra được thêm một câu đối nào. Một gã trung nhân cũng đứng dậy, chắp tay chào Thanh Nhã cô nương một cái rồi ra câu đối.

"Trăng rời bóng quế rợp cung đàn."

Thanh Nhã nhĩ ngợi một lúc liền đáp, cả thán phòng lại một tràng náo nhiệt, tán thưởng cũng có, thán phục cũng có. Nhưng trong lòng mọi người lại nghĩ: mãi như thế này có nhàm chán quá không?

Sau những tràng vỗ tay, những tiếng nghị luận thì hồi lâu không có ai ra câu đối cả. Gian phòng trở nên yên tĩnh một cách huyền diệu, mọi người đều cố gắng suy nghĩ để ra câu đối thật hay, trổ tài văn chương trước mặt giai nhân.

Có một vị công tử mặc y phục trắng, trên áo có thêu hoa văn đen bây giờ mới đứng lên, cục diện bây giờ chính là đúng theo mong muốn của hắn. Hắn muốn một mình trấn áp anh tài trên lầu ba và đây là thời điểm thích hợp nhất, giai nhân cũng sẽ chú ý đến hắn nhiều hơn. Gã nhìn quanh phòng một lượt rồi từ từ ngâm:

"Bút giỏi đề thơ trên lá thắm…"

"Công tử quá khen, tiểu nữ chỉ là múa rìu qua mắt thợ mà thôi, xin đối là: nhà hoa ngâm vịnh khúc rau tàn."

Sau những tiếng vỗ tay tán thưởng, vị công tử kia lại nhàn nhã ngâm:

"Trăm thước lụa tơ vui uỷ thác…

Ngàn năm cầm sắt vẫn giao hòa."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!