Sau khi ăn xong Nguyễn Thanh mời Kiều, Bạch hai người tới khách điếm nghỉ ngơi.
Con người hắn rất hào phóng, ăn nói lại nhã nhặn thật khó có ai có thể từ chối lời mời của hắn.
Bạch Vân nào bỏ lỡ cơ hội này, có người trả tiền thì dại gì mà từ chối.
Kiều Tam Nương thì rất nhiệt tình nhận lời, không biết là vì sự hào phóng của Nguyễn Thanh hay vì thấy thích thú với A Tình cô nương kia, nàng cứ nhìn A Tình mãi không thôi.
…
"Lấy cho bổn công tử ba phòng tốt nhất ở gần bên nhau."
"Dạ, chỉ còn hai phòng kề nhau thôi và một phòng đối diện ạ", tiểu nhị thấy nén bạc thì dắt cái khăn lên vai, hai tay cầm chặt như sợ sẽ bị lấy lại.
"Kiều tỷ tỷ thấy thế nào?"
"Hihi, cũng được, bất quá tiểu đệ ở phòng đối diện đi, ta ở cùng với A Tình muội muội."
"Như lời tỷ tỷ vậy."
…
Bạch Vân bước vào phòng, gã cảm thấy nhẹ nhõm, thoải mái cuối cùng cũng có thể thả lỏng, nghỉ ngơi một chút.
"Phòng rộng rãi, giường chiếu cũng thật là tốt, thật đáng đồng tiền mà." Vừa định nhảy lên giường đánh một giấc thì cửa phòng mở ra, Kiều Tam Nương cười thật tươi đi vào.
Bạch Vân thấy Kiều Tam Nương tự nhiên như vậy cũng không nói gì, gã đi ẹo ẹo lại tiếp đón: "Kiều tỷ tỷ chưa nghỉ ngơi sao?"
"Hihi, tiểu đệ còn muốn giả ngây giả ngô đến bao giờ?" Kiều Tam Nương nhìn sát vào mặt Bạch Vân nói, ánh mắt lém lỉnh, trêu chọc.
Vù, vù…
"Thật có ý tứ."
Kiều Tam Nương chưa khẳng định, chỉ là phủ đầu mà thôi, nhưng khi đang quan sát sắc mặt gã thì gã cười rồi liền bóp nhẹ cái mũi của Kiều Tam Nương một cái rồi liền bỏ chạy.
Kiều Tam Nương sau khi ngây người cũng liền phản ứng thi triển khinh công đuổi theo.
Hai người kẻ bắt người đuổi chạy khắp phòng, có nhảy lên bàn có trèo lên giường, khi đang hứng chí thì nghe tiếng gõ cửa vang lên.
"Vào đi", Bạch Vân giả giọng eo éo trả lời.
Nguyễn Thanh đẩy cửa vào thì thấy Kiều Tam Nương đang buộc tóc dùm A Tình, hắn ngạc nhiên vô cùng, tại sao hai người lại thân thiết như thế.
"Thì ra đã quấy rầy, tiểu đệ định sang hỏi gian phòng này có vừa ý hay không?"
"Hihi, rất tốt, nhưng mà con gái đang sửa soạn không phải tiểu đệ nên để lúc khác hay sao?"
"Vậy hẹn gặp buổi tối vậy, chúng ta cùng ăn, mọi người thấy có được không?"
"Hihi, không tiễn nhé Thanh đệ."
Nguyễn Thanh đóng cửa phòng, chuyện lúc nãy làm trong lòng không sao hiểu nổi, sao có thể như thế, chẳng phải hơi kì quái hay sao, thân nhau nhanh như thế?
"Còn muốn chạy?" sau khi Nguyễn Thanh rời đi, Kiều Tam Nương thấy có cánh tay thúc vào eo nàng, nàng liền xoay người né tránh rồi tay kia chụp tới vai Bạch Vân, gã liền gạt ra xoay người lại nhìn Kiều Tam Nương cười hì hì.
"Tiểu tử ngươi che giấu rất tốt." Kiều Tam Nương nhếch miệng nói, trách hắn giả vờ thư sinh, làm nàng lo lắng cho hắn không thôi.
"Thật dễ nhận ra như vậy?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!