"Nơi đây không có chuyện của ngươi", Ngô Báo sớm nhịn không nổi, giờ lại thấy có người đến muốn tranh giành thì gã trợn cả mắt lên.
"Tại hạ đến vì muốn tìm người, tại hạ chỉ muốn mời Trần Minh Trí lão tiên sinh đến tệ trang một chuyến" người đứng đầu ba tên dõng dạc nói.
"Không biết sống chết, Ngũ hiệp huynh đệ các ngươi lo phần hắn", Bạch Không Tự biết nếu còn dây dưa thì lại càng có nhiều người tới.
Lão vừa nói xong thì phóng chưởng đánh tới vị hộ pháp của Đông Phương giáo.
Uỳnh
Bạch Không Tự thối lui sáu, bảy bước mới đứng vững, trong lòng lại kinh hãi không thôi. Hắn muốn tốc chiến tốc thắng nên sử tới chín phần công lực vậy mà bị đối phương một chưởng chấn lui.
Bạch Không Tự vừa bị chấn bay thì Ngô Báo một trảo chụp tới, lão già áo đen buộc phải né tránh rồi dùng chỉ pháp phản công lại.
Hai người giao thủ được năm chiêu thì Bạch Không Tự sau khi điều hòa chân khí xong lại xông vào, cùng Ngô Báo liên thủ.
"Thì ra là Tôn Sơn hộ pháp của Đông Phương giáo, Kim hoàn chỉ pháp quả nhiên danh bất hư truyền." tên đứng đầu đám người thấy ba người giao thủ cũng một phen kinh ngạc, không ngờ võ công của hai người đang giao thủ với Tôn Sơn cũng không thấp hơn mình. Tuy nhiên hắn vẫn không nhận ra hai người là thần thánh phương nào.
"Nếu ta đoán không lầm thì các hạ là người của Đào gia trang" lão đại của ngũ hiệp huynh đệ nói.
"Haha, ánh mắt của các hạ quả nhiên không tầm thường, tại hạ chính là Đào Nghiêm"
"Lên" lão đại ngũ hiệp huynh đệ thấy người đến là trang chủ của Đào gia trang danh vọng không nhỏ thì hô một tiếng, lập tức bốn ánh đao sáng ngời trong đêm tối tấn công về phía Đào Khiêm.
Tên cầm đại đao nãy giờ ngứa ngáy tay chân lắm rồi, do lão đại của hắn cứ úy kị này nọ làm hắn không sao phát tác cơn giận được, nên giờ mỗi đao xuất ra đều hùng hậu vô cùng. Mà hắn cũng là lão nhị của ngũ hiệp huynh đệ.
"Đừng có động đậy" lão đại của ngũ hiệp huynh đệ vẫn không ra tay, lão đứng quan chiến và đề phòng tên họ Trần mưu mô xảo quyệt thừa cơ bỏ trốn.
"Ngươi đưa ta đi trước, tấm bản đồ lão phu sẽ giao cho huynh đệ các ngươi", lão Trần vừa chuẩn bị động thân trốn vào bụi lau thì thấy lão đại của ngũ hiệp huynh đệ vẫn đề phòng động tĩnh của lão, lão thấp giọng nói.
Lão đại của ngũ hiệp huynh đệ mắt sáng lên nhưng vẫn chưa trả lời.
Bùm bùm
Bạch Không Tự lại đối chưởng với Tôn Sơn, khi hắn nghe tên của lão già áo đen thì lại càng vui vẻ, đối phương tinh thông chỉ pháp chứ không phải chưởng pháp vì thế hắn cứ phóng chưởng như vũ bão buộc đối phương tiếp chưởng. Nhưng đã hơn ba lần, hắn không chiếm được chút thượng phong nào mà trên tay còn dính một chỉ. Hắn vừa lui thì Ngô Báo lại tới, thế công liêm miên không dứt.
Tôn Sơn than thầm, sau một chưởng đầu thì lão cũng âm thầm kinh ngạc, lão thấy chưởng phong dữ dội cũng không dám lơ là, vận công tiếp một chưởng. Tuy đánh lui được họ Bạch nhưng chân khí trong người cũng nhộn nhạo. Mà Ngô Báo lại thừa cơ xông vào làm lão rơi vào thế hạ phong. Giờ lão mới biết là cái Hắc bảng kia cũng không phải là đặt ra cho vui.
Ba người cứ lần lượt ra chiêu, né tránh, đỡ gạt…
Bỗng ba ngươi chợt tách ra, Bạch Không Tự mặt tráng bệch, hắn ôm vai trái, nhăn mặt hiển nhiên nội thương không nhẹ.
Ngô Báo cũng đầm đìa mồ hôi, hắn luyện ngoại công, đao kiếm bình thường trúng vào cũng không làm hắn bị thương, vậy mà vừa rồi trúng mấy chỉ lại thấy cả người ê ẩm.
Tôn Sơn thì lại ung dung đứng chắp hai tay sau lưng, trên mặt ngoài khóe miệng giật giật ra thì không có vẻ gì là bị thương cả.
Nhưng chỉ mình lão rõ, hai tay lão chắp sau lưng là để che giấu đôi tay đang rung của lão vì vừa phải đối chưởng , vừa bị trúng trảo. Lão cố gắng thật bình thản vì nếu đấu thêm vài chục chiêu nữa thì mạng lão tất thuộc về Bạch, Ngô hai người. Một người tất nhiên không phải đối thủ của lão, thế nhưng hai người thì lại khác hẳn, bởi vậy lúc đầu lão mới ẩn núp, không xuất hiện là vậy.
Bỗng có tiếng thét vang lên, vòng chiến bên kia cũng tạm dừng:
"Hay cho Ngũ hiệp huynh đệ, cái hận hôm nay Đào Nghiêm tất sẽ trả", họ Đào bị bốn anh em ngũ hiệp huynh đệ bao vây, hai tên thuộc hạ đi cùng đã chết dưới đại đao của lão nhị trong ngũ hiệp huynh đệ rồi.
Bạch Không Tự và Ngô Báo không thèm đếm xỉa đến lời đe dọa của Đào Nghiêm, trong mắt bọn hắn Hắc Mộc trại không e ngại một gia trang nhỏ nhoi kia.
Bọn hắn thấy lão già Tôn Sơn hiện giờ vẫn bình thản như không thì sắc mặt trong rất khó coi, hai người nhìn nhau ra chiều hội ý thì Bạch Không Tự lắc đầu nhè nhẹ, hiển nhiên hắn bị trọng thương rồi không thể tái chiến được.
"Ngũ hiệp huynh đệ bấy lâu nay hành sự độc lập, tại sao hôm nay lại chịu sự sai khiến của kẻ khác thế?", Đào Nghiêm lại nhìn hướng lão đại của ngũ hiệp huynh đệ nói.
"Kế li gián của ngươi rất hay, bất quá Bạch Không Tự ta không tin bọn chúng dám làm bậy"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!