Sau khi tan ca ở một bệnh viện lớn nhất ở Tây Phố, Minh Nguyệt vội vã bắt taxi ra công viên. Bây giờ đã 9h hơn, cô phải có mặt đúng 9h30 để gặp người yêu của mình. Hôm nay là kỉ niệm một năm tròn yêu nhau của cô.
Người yêu của cô là con trai một của vị chủ tịch hội đồng quản trị của một tập đoàn liên quốc gia. Tập đoàn này về tiền bạc và quyền lực thì khiến bao người phải hâm mộ, đố kỵ.
Tuy nhiên, đối với cuộc tình này, Minh Nguyệt cảm thấy không sâu đậm lắm, hình như thiếu thiếu cái gì đó thì phải, "chút hương vị chăng?".
Thật ra cô cũng chẳng biết vì sao cả? Chẳng qua là không gặp mặt cũng không nhớ lắm, gặp rồi thì chỉ thấy đỡ cô đơn hơn lúc một mình mà thôi. Cô biết rõ người yêu của cô cũng vậy, chẳng mấy hai người khi tâm sự hết tất cả những chuyện trong lòng với nhau. Vì thế, cuộc tình này cho dù có tiếp tục cũng được mà kết thúc cũng không sao cả.
Minh Nguyệt đi vào công viên 304, cô đến ngồi trên một cái ghế đá dưới gốc cây xanh chưa có ai ngồi. Cô ngồi mà suy nghĩ miên man, chờ và đợi người yêu của cô đến.
Tối nay, công viên đông đúc hơn mọi ngày thì phải? Cuối tuần mà, ai chẳng muốn ra ngoài hít thở không khí, xả chút stress? Trên các ghế đá, các đôi nam nữ cười giỡn với nhau thật vui vẻ, vô lo. Còn có người đi bộ tập thể dục nữa chứ, nơi đây thật tràn đầy sức sống.
Có một cặp mắt đang nhìn mọi người trong công viên với ánh mắt ganh tỵ và chờ mong. Ganh tỵ vì hắn ngồi có một mình, chờ mong vì hắn ước gì không phải sống hôm nay mà cứ phải lo ngày mai thế nào, có tốt đẹp hơn hôm qua hay không? Và có một người con gái sẻ chia vui buồn cùng với hắn.
Nhưng sự thật luôn quá phũ phàng, vào thời buổi kinh tế khó khăn như hiện nay, vật giá "đi thang cuốn" thì đối với một tên công nhân làm theo thời vụ như hắn, luôn có thể bị cắt giảm biên chế bất cứ lúc nào thì có người con gái nào dám quen hắn chứ? Bây giờ "đồng tiền đi trước, mực thước theo sau", nếu không có tiền đừng nghĩ đến việc có bạn gái.
Bầu trời tối nay bị mây che phủ, ánh trăng mờ nhạt tạo nên sự nổi bật cho những ánh đèn vàng trong công viên. Gió cũng lạnh hơn, cứ từng cơn từng cơn làm người ta không yên tâm, và tự hỏi: mùa xuân mà sao gió lạnh thế nhỉ?
Hắn thở dài, rồi móc gói thuốc dỏm trong túi quần ra hút: "haizz, thuốc lá lại lên giá, chắc phải bỏ thuốc cho đỡ một khoản quá". Phì phèo được vài hơi, hắn hát:
"Ngồi suốt canh vắng lãng quên sầu thương trong men đắng
Cơn say mê đắm sóng dâng cao ngọn thủy triều
Rồi thấy thấp thoáng bóng em về chìm trong đáy cốc
Đôi mắt em buồn thiên thu
Rồi nắng mai đến mây trắng bay khi tàn cơn say
Tình đã xa vắng nỗi nhớ vẫn còn đâu đây
Những tháng năm đến lá theo mùa thu chết…"
Đang rất "tâm trạng", hắn cảm thấy được có người nhìn hắn, hắn ngước mặt lên thì thấy một cô gái đang nhìn hắn, thế là hắn càng hát lớn hơn nữa. Trong lòng lại thầm nghĩ: "người gì mà nhìn sơ qua đã thấy đẹp rồi, thằng ăn hại nào lại để người đẹp ngồi một mình thế kia, hay là cũng như mình, chưa có người yêu nhỉ?".
Minh Nguyệt rất ngạc nhiên, cô rất thích bài hát này, mà hắn hát lại hay đến thế. Cô thầm nghĩ: "chắc là tác giả trẻ tới công viên tìm kiếm cảm hứng để sáng tác nhạc đây mà".
Rồi lại nhớ đến cái hẹn của mình, Minh Nguyệt thở dài. Đã hơn một tiếng từ lúc cô tới đây thế mà bây giờ lại chưa thấy bóng dáng đâu cà. Ngày mai chắc lại là mấy bó hoa, một cú điện thoại ngụy biện vì hành động cho mình leo cây đây mà.
Cô lắc đầu, đứng dậy đi ra khỏi công viên. Nhà cô cũng gần đây, cách hơn có 100m, cô đi bộ về nhà mà lòng thấy trống vắng. Cô không suy nghĩ thêm nữa, có nhiều chuyện càng suy nghĩ sẽ lại càng rối thêm.
Bỗng trên bầu trời có một vầng ánh sáng trắng xuất hiện, trắng cả một góc trời, theo sau đó là một tiếng giông như vang dội. Những người yếu tim mà thấy cảnh này hay nghe âm thanh kia đều phải giật mình hoảng sợ, tim đập thình thịch.
Minh Nguyệt bước rất nhanh đi trên đường, cô muốn về nhà sớm kẻo lại bị mắc mưa. Bỗng điện thoại di động trong túi quần rung lên, cô liền lấy ra xem thì thấy có một tin nhắn của người yêu cô gởi tới: "tonight họp đột xuất, có tai to mặt lớn nên a k vắng mặt dc, mai a đền cho nha ^.^".
Những tiếng giông ầm ầm trên bầu trời vang lên liên tục như thay tiếng lòng của Minh Nguyệt mà gào thét, mà vang vọng.
Rồi bỗng nhiên có vật gì đó tông mạnh vào cô từ phía sau, tuy cô là đai đen Taekwondo nhưng sự việc xảy ra quá nhanh, cô chỉ kịp phản ứng là nhảy lên.
Nhưng chân cô chỉ vừa rời mặt đất 3cm thì cô đã bị tông bay lên xoay mấy chục vòng giữa không trung rồi nặng nề rơi xuông đất.
"Chuyện gì thế này???"
Đôi mắt Minh Nguyện bây giờ chỉ còn khép hờ, cố gắng lắm mới mở hé ra được, cô thấy có một đôi chân dài đang chậm rãi tiến về phía mình.
Nàng ta ngồi xuống bên cạnh Minh Nguyệt, khuôn mặt xinh đẹp nhưng không chút tình cảm nào xuất hiện giữa cảnh trời giông sấm giật, cứ sáng tối xen lẫn nhau thế này làm Minh Nguyệt tưởng mình như gặp phải quỷ vậy.
Gió cuốn những chiếc lá khô bay đầy đường, những tiếng xào xạc của hai hàng cây bên đường lớn như thế mà Minh Nguyệt vẫn nghe rõ từng câu từng chữ của người con gái nọ: " muốn làm vợ anh ta? Cô không xứng".
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!