"Được rồi, Vân nhi. Nói cho ta biết tại sao muội lại ở nơi hoang vu hẻo lánh này" Lạc Tử Băng nở nụ cười, giọng nói có phần dịu
"Mẫu thân đại nhân nói rằng muội phải ở đây để chờ mỹ nhân tỷ tỷ, mẫu thân
đại nhân còn dặn nếu muội bỏ đi mẫu thân sẽ không cho muội gặp mỹ nhân
tỷ tỷ, rồi mẫu thân cùng phụ thân bỏ đi mất tiêu" Hàn Nguyệt Vân nghiêng đầu, chớp mắt vài cái rồi tươi cười khả ái
Lạc Tử Băng đầu đầy hắc tuyến, cái thể loại phụ thân mẫu thân gì đây? Mộc
Vô Ngân thì ôm đầu, trong lòng thầm chửi suy nghĩ của mình quá mức nông
cạn. Còn La Dực thì trong lòng không ngừng bật ngón cái, đối với hai vị
cao siêu trong lời của Hàn Nguyệt Vân vô cùng ngưỡng mộ, hai vị ấy cũng
thật quá mức vô tư rồi!
"Muội ở đây một mình sao?" La Dực hứng thú hỏi, đôi hàn mâu màu vàng kim lóe lên một chút ý cười
"Đúng vậy, mẫu thân đại nhân nói rằng cả tộc của muội đều đã bị diệt" Hàn
Nguyệt Vân nhìn Lạc Tử Băng mà đôi mắt ngập nước, làm cho một người vốn
lạnh nhạt như Lạc Tử Băng cũng trở nên vô cùng phẫn nộ. Dám đụng vào
người của nàng? Muốn chết?
"Ai diệt tộc
của muội?" La Dực gật đầu như muốn nói đã biết, rồi xoa cằm nhìn Hàn
Nguyệt Vân, thanh âm có chút cao nhưng lại dễ nghe thoáng một chút rét
lạnh không dễ phát hiện
"Mẫu thân đại
nhân nói đó là người của Cửu Trọng cung" Hàn Nguyệt Vân gãi đầu, như
đang cố nhớ ra điều gì đó rồi nhìn về phía La Dực trả lời, khuôn mặt
ngây thơ nhưng lại phảng phất một tia nguy hiểm cùng sát khí, khiến La
Dực cùng Lạc Tử Băng và Mộc Vô Ngân nhìn nhau trầm mặc
Lạc Tử Băng thì càng thêm thâm trầm, tại sao nàng không nghĩ tới Cửu Trọng
cung cơ chứ? Lạc gia và Mặc gia đều là hai gia tộc ẩn cư, đã tồn tại
trên lục địa này rất lâu rồi. Một trong những gia tộc có thể sánh ngang
với Mặc gia và Lạc gia cũng chỉ có Cửu Trọng cung, nhưng theo nàng biết
thì họ cũng đã sớm ẩn cư, vì vậy nên số người biết đến gia tộc của nàng
cùng Cửu Trọng cung rất ít
Nhưng vì hai
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!