Chương 23: Băng linh huyển điểu

Tư Doãn không tự chủ mà cong khóe môi, tâm tình như có dòng nước ấm chảy qua làm hắn vô cùng thoải mái. Xích Dạ còn nhớ hắn? Thật tốt! Nhưng sao ánh mắt của hai nam tử bên cạnh Xích Dạ nhìn hắn lại không tốt lắm thìphải, hắn hình như chưa đắc tội với hai bọn họ thì phải?

Tiểu Lang nhíu mày nhìn Lạc Tử Băng "Bây giờ thì chúng ta làm gì? Giết hếtrồi tự mình đi lấy hay là kiên nhẫn trà trộn rồi lấy?" Mà Tiểu Hồ nghexong thì vô cùng khinh bỉ cốc đầu Tiểu Lang một cái "Ngươi nghĩ bộ dángcủa ngươi trà trộn sẽ thuận lợi sao? Chưa tính chúng ta chỉ có ba người, so với những nhân loại kia thì quá ít"

Lạc Tử Băng nghiêng đầu rồi vẫn giữ nguyên nụ cười thanh lãnh mà nhàn nhạt. Nhưng mà Tiểu Hồ và Tiểu Lang thì đang đập bàn trong lòng, mà lí do thì đơn giản thôi! Đừng có bất cứ ai bị cái dáng vẻ ngây thơ vô tội đó củaLạc Tử Băng lừa, nàng ta đích thật là một con hồ ly a! Một con hồ ly cực kì vô sỉ mà cũng siêu cấp mặt dày! A!!! Băng nhi đang nghĩ ra cái chủkiến nào đây? Đốt rừng?

Chôn sống cả đám người kia?

Tiểu Lang và Tiểu Hồ không dám nghĩ tới nữa, chỉ lẳng lặng ngồi nhìn khuônmặt đang tươi cười như thiên sứ của Lạc Tử Băng. Lạc Tử Băng không nóimột lời, chậm rãi đi thẳng vào vùng lân cận của đám người. Tư Mộng thấyca ca mình có vẻ thất thần thì cũng tinh nghịch nhìn theo hướng của TưDoãn, nếu là bình thường nàng tuyệt đối không để ý. Nhưng người đangchậm rãi thưởng thức phong cảnh đó mà ca ca nàng đang nhìn lại là XíchDạ!

Môi nàng không tự chủ mấp máy vài câu

"Xích Dạ..." Mà đám người kia nghe xong thì cũng giật mình quay đầu lại nhìn, mà không khỏi sững sỡ. Nhưng Lạc Tử Băng một chút cũng không thèm để ý, nàng được cái lợi là hiện giờ không ai chú ý đến nàng nhiều, nhưng khinàng cùng Tiểu Lang và Tiểu Hồ chuẩn bị bước vào khu rừng thì Tư Doãnmặt mày rạng rỡ vội chạy lại. Lạc Tử Băng chỉ hơi nhướn mày cười nhạt

"Cơ duyên xảo hợp nhỉ? Bất quá hiện giờ ta không có thời gian bồi các vị"Lạc Tử Băng nàng không có muốn lãng phí thời gian một chút nào, nàngxoay người ung dung tiến vào trong bao con mắt kinh ngạc của những nhómngười xung quanh. Còn Tư Doãn thì thất thần vô cùng, người này... quảnhiên xa cách!

Tiểu Hồ biết Lạc Tử Băngrất có hảo cảm với Tư Doãn nên cũng cười với hắn một cái rồi chọn cáchmặc kệ không để ý. Lạc Tử Băng tiến vào mà càng ngày càng thấy sương mùdày đặc, còn có Linh Thú xung quanh bắt đầu có ý công kích thì chỉ cườilạnh. Mái tóc nàng trở thành một màu đỏ tươi như máu, vô cùng quỷ dị màkiều diễm. Linh Thú xung quanh đang có ý định tấn công cũng nhu thuậnnằm xuống, không có nửa điểm phản kháng.

Lạc Tử Băng thấy có một tiếng rống to thì nhún người vận khinh công tiếnnhanh vào, hai người Tiểu Lang và Tiểu Hồ cũng chạy theo sau. Khoảng một khắc sau, nàng đã tiến đến ven bờ rìa đỉnh Băng Tuyết Sơn, nhưng mà cómột con Linh Thú Thập Nhị Kim Tinh Thập Cấp đang hoa hoa lệ lệ chắnđường nàng, đây nếu nàng không nhầm là Băng Linh Huyển Điểu, một trongNgũ Linh đi!

Tiểu Lang rống to "BăngLinh Huyển Điểu to gan! Dám chắn đường Vương, đi ra!" Băng Linh HuyểnĐiểu vừa thấy hai con Ma Thú thì chân đã run rẩy, mà nghe được chữ Vương càng thêm kịch liệt run rẩy. Bất quá nó cũng rất thông minh mở miệng, Băng Linh Huyển Điểu là một con Linh Thú sắp tấn cấp Thần Thú, có thểnói chuyện cũng là chuyện bình thường

"Vương! Ngài cần Lam Tiên Thảo sao? Thần là Linh thú bảo hộ nó" Băng Linh Huyển Điểu cúi đầu nói, nếu như có người khác ở đây chắc chắn sẽ vô cùng sợhãi Lạc Tử Băng, khiến Linh Thú cúi đầu như thế không phải quái vật sao?

"Tốt, mang ta đến đó. Ta đang cần Lam Tiên Thảo" Lạc Tử Băng cười nhạt rồinhảy lên đầu Băng Linh Huyển Điểu, Tiểu Lang và Tiểu Hồ cũng nhảy theo, Lạc Tử Băng sờ bộ lông trên đầu Băng Linh Huyển Điểu, cũng may nàng đãdùng nội lực bao bọc cơ thể, nếu không chắc chắn sẽ bị băng hàn từ người Linh Thú làm cho chết rét mất.

BăngLinh Huyển Điểu mang theo ba người mà chân không ngừng run, trên đầu hắn là hai con Ma Thú và Vương đó! Nhưng mà Lạc Tử Băng càng làm cho nókinh ngạc hơn "Ngươi muốn đi theo ta chứ? Ta đang cần một thú cưỡi nhưngươi"

Băng Linh Huyển Điểu mừng cònkhông kịp, vội nói "Thần rất vinh dự" Tiểu Hồ và Tiểu Lang thì đangtrừng mắt nhìn con Linh Thú nào đó đang mừng như mở cờ trong bụng. MàBăng Linh Huyển Điểu vô cùng nổi bật, làm đám người ở dưới đang an vịtrố mắt nhìn, còn run run hét to

"Băng Linh Huyển Điểu kia! Là ai kí khế ước với nó?"

Mà Tư Doãn nghe xong trong đầu chỉ có một khuôn mặt với chiếc mặt nạ ngânsắc, vội ngước nhìn thì chết lặng. Người đó có mái tóc dài đỏ như máu, vẫn là khuôn măt đó nhưng giờ lại có khí chất vô cùng vương giả... XíchDạ? Hắn đã hiểu cái tên này có ý nghĩa gì rồi. Tư Doãn lắp bắp, miệnglẩm bẩm nhưng vẫn không rời mắt khỏi nơi đó.

Mà có người kí khế ước với Băng Linh Huyển Điểu đã tạo nên không biết baonhiêu chấn động, trên đại lục một lần nữa lại thêm một vị cường giả aimà không thấp thỏm? Mấy quốc gia lại càng thấp thỏm lo sợ cường giả lọtvào cường quốc khác. Vì vậy mà tin đồn một người có mái tóc đỏ rực nhưlửa đã trở thành đề tài rất được quan tâm trong vài ngày tới a!

Lạc Tử Băng vẫn duy trì nụ cười nhạt nhìn xung quanh, qua một khắc thì mộthẻm băng lớn hiện ra trước mặt, nơi đó không có gì khác ngoài một câythảo dược, đó chính là Lam Tiên Thảo, Lạc Tử Băng nhìn rồi liếc BăngLinh Huyển Điểu

"Ta ở đây tu luyện, aiđến làm phiền thì cứ cho vào, nhưng sống hay chết thì còn tùy thuộc, khi hoa đã nở đánh thức ta. Còn Lang ca và Hồ ca đi tìm dùm muội Bắc Thầngia ở nơi nào" Nói xong Lạc Tử Băng liền bắt đầu tu luyện, bỏ lại ba cặp mắt ai oán. Lạc Tử Băng vận nguyên khí, một hình bát quái từ dưới nànghiện ra tạo nên luồng ánh sáng bao bọc lấy nàng.

Còn Băng Linh HuyểnĐiểu thì nhìn không chớp mắt, nhưng vẫn luôn chú ý xem có ai ngu ngốc mà tiến vào làm phiền Vương hay không

Tôn Hàn Phong nhìn thành quả của các huynh đệ mình đã làm nên, giờ hắnmới biết làm sơn tặc cũng thật vui nha! Chỉ là hình như không được hoannghênh cho lắm. Đoạn Triết Cường vứt một đoản kiếm xuống rồi nằm nhoàira bãi cỏ nhìn trời, còn Mặc Tề Viên và Mặc Tề Vũ thì vẫn còn đang rấtkhông vui vì hành động lười biếng của Đoạn Triết Cường. Rõ ràng là nóisẽ giúp bọn hắn nâng cao thực lực, thế mà mới nâng được một chút đã than trời lở đất

"Đừng có nhìn ta bằng con mắt đó, coichừng ta lấy ra dùm hai đệ đó. Hai đệ tự luyện đi, ta thật sự rất lười"Đoạn Triết Cường bĩu môi vô cùng vô sỉ nói, còn Mặc Tề Viên và Mặc Tề Vũ đầu đã sớm giăng hắc tuyến, rất không cam lòng vì cái lí do không chính đáng của Đoạn Triết Cường, không phải là lười sao? Nói thẳng ra cũngđược mà, còn lí do đủ điều.

Đoạn TriếtCường nhìn sâu vào hai huynh đệ họ Mặc rồi ngồi dậy phủi bụi đất trên yphục, bộ lam y bằng vải thô nhưng vận trên người hắn lại tựa như loạivải trân quý nhất, lại càng làm cho khí chất kiêu ngạo nhưng không muốnbị gò bó, khuôn mặt góc cạnh tuấn mỹ được ánh nắng chiếu lên lộ ra phong thái chính trực của đấng anh hùng mà cũng tà mị và phong lưu. Sóng mũisắc xảo làm ngũ quan càng thêm phần kiêu ngạo với môi mỏng hơi cong.

Làn da trắng mịn nhưng không yểu điệu làm thân thể thon dài cường trángnhưng cũng nhẹ nhàng. Mái tóc màu nâu đậm dài được buộc cao bằng mộtmảnh vải màu lam cùng màu với y phục, làm cho con ngươi màu lục ẩn hiệnlạnh lẽo trông vô cùng hài hòa, màu nâu nhạt từ trong con ngươi toát ravô cùng quỷ dị nhưng lại làm cho màu lục càng thêm phần quyến rũ.

"Hai đệ cũng thật ham học hỏi a! Ta đành đáp ứng vậy, nhưng nếu không đỡđược ba chiêu của ta thì phải ngoan ngoãn tự mình luyện, ta cho phép hai đệ dùng Kiếm Khí đấu với ta" Đoạn Triết Cường cười sáng lạn nhưng sátkhí nhàn nhạt từ người hắn toát ra thật sự có chút không bình thường. Mặc Tề Viên và Mặc Tề Vũ rùng mình, bọn hắn biết rằng những người nàyđều thâm tàng bất lộ, võ công xuất quỷ nhập thần, còn rất kì lạ. Nhưngmà đáng sợ là tay không cũng có thể đầu lại Kiếm Khí!

Nó có biết baonhiêu dọa người cơ chứ?

Đoạn Triết Cườngkhông nói một lời, chỉ cười nhạt cầm một cành cây mỏng, dùng nội lựcphóng về Mặc Tề Viên, rồi lại phóng nhanh về Mặc Tề Vũ, cành cây bị némdần biến thành một lưỡi dao sắc bén.

MặcTề Viên xoay người né tránh, quả thật khi hắn biết Cường ca có được dịnăng kinh thế hãi tục như thế hắn cũng vô cùng hoang mang, nhưng riếtrồi cũng đã quen, ví như cành cây vừa nãy đã biến thành một lưỡi daochán sắt như chém bùn. Còn Mặc Tề Vũ thì nhanh chóng gọi ra Kiếm Khí, một đoản kiếm dài toàn thân phát ra hào quang màu hoàng kim, đoản kiếmnày tên Kim Dược Tử, Kim nguyên tố.

Đoạn Triết Cường bĩu môi đổi hướng, không biết từ khi nào đã đứng ở đằng sau Mặc Tề Vũ, Mặc Tề Viên vô cùng phối hợp trói Đoạn Triết Cường vào thếgọng kìm, Kiếm Khí của Mặc Tề Vũ đánh tới thì Đoạn Triết Cường lại điểmhuyệt của hắn, còn Mặc Tề Viên chưa kịp tấn công đã bị hắn điểm huyệtnốt. Đoạn Triết Cường làm mặt quỷ với hai người rồi cười sảng khoái

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!