Chương 18: Gặp Bắc Thần Quỳnh

Màn đêm buông xuống, tại một góc khuất trong màn đêm, bốn bóng dáng đứng nơi đó, cả bốn người đều choàng áo choàng đen nhưng vẫn làm cho ngườikhác mơ hồ cảm nhận được khí chất nguy hiểm từ họ toát ra. Bỗng mộtngười trong bốn người gỡ cái mũ trùm ra, lộ ra dung nhan thanh tú đángyêu của một tiểu cô nương, nhưng đôi mắt lại vô cùng âm lãnh.

Một nam tử mang theo ba người trên vai nhưng lại dửng dưng như không bỗngnhiên xuất hiện trước mặt tiểu cô nương. Nam tử liền không nhẫn nại màquăng ba thân ảnh đó xuống đất như cảm thấy rất kinh tởm. Khuôn mặt namtử thanh lãnh lại mang theo vài phần nhu hòa, nhưng đôi mắt lại giốngnhư mãnh thú rình mồi trong đêm. Lạc Tử Băng liếc mắt, ngồi xổm xuống, dùng tay nâng mặt một trong ba tên, trầm giọng nói

"Các ngươi lấy đâu ra viên minh châu để đem đi đấu giá? Nếu câu trả lời làmta hài lòng, ta sẽ suy nghĩ về việc tha cho ngươi một mạng" giọng nóitựa như màn đêm không chút ánh sáng hi vọng cho người khác, nhìn khuônmặt khả ái dễ nhìn lại vô cùng ngoan độc, không hợp với tuổi làm ngườikhác run sợ. Mà những người đằng sau nàng cũng chỉ đơn giản là nhìn mộtlát rồi không thèm để ý, vì bọn hắn tin nàng không phải là một đứa trẻbình thường

"Tại... tại sao ta phải nóicho các ngươi?" Hắn đang cùng huynh đệ uống rượu thì bị một nam nhân bắt mang tới đây, nam nhân đó không hề dùng bất cứ thứ gì cũng có thể dễdàng vác bọn hắn đi. Thật đáng sợ! Mà tiểu cô nương trước mặt này trôngcòn đáng sợ hơn!

"Tại sao? Ngươi có tưcách để đặt câu hỏi với ta? Ngươi chỉ cần khai ra là có thể an ổn sống, thế nào?" Lạc Tử Băng bỗng cường to, vô cuồng cuồng ngạo nói, một thanhthủy chủ đã ở trên tay nàng, không ngừng quơ qua quơ lại

"Bọn... bọn ta lấy được... được từ Bắc Thần gia..." Tên nam tử trung niên đó có chút hoảng sợ lắp bắp nói, nhưng hắn càng ngày càng nhận thấy được mìnhchẳng khác nào cá lọt lưới

"Hừm? Vậy sao? Nếu như ngươi ngoan ngoãn khai ra từ đầu phải tốt không? Lúc đó ta chắc chắn sẽ lưu cho ngươi một mạng. Nhưng giờ thì không!" Lạc Tử Băng vểnhmôi, ngón tay trắng nõn mềm mịn xoa má tựa như đang suy nghĩ gì đó

"Băng nhi, muội không cần đụng đến loại người bẩn thỉu này, kẻo hôi tay. Đểta xử là được" Tiểu Tinh bỗng cởi áo choàng, nhìn lũ người đang nằm bấtlực mà khinh thường càng lúc càng nhiều

"Ân" Lạc Tử Băng lười biếng ngả vào lòng Tiểu Hồ mà nhắm mắt, nàng lấy raviên Minh Châu mà được gọi là bảo bối mà mẫu thân định để lại cho nàng, nàng thử dùng tinh thần lực dò xét thì thấy được một nguồn nội lực rấtlớn trong đó, gặp được tinh thần lự của nàng thì không ngừng trào ra màcuồn cuộn xông vào cơ thể nàng. Tiểu Hồ im lặng nhìn Lạc Tử Băng, dùngmột tư thế thoải mái cho nàng tu luyện rồi dùng ánh mắt ra hiệu với Tiểu Tinh

Tiểu Tinh không nhanh không chậmlấy ra một lọ ngọc, đổ hết chất lỏng vào miệng ba người đó. Bỗng bangười đó bắt đầu la thét điên cuồng thì bốn bóng dáng đã mất hút. TiểuTinh thầm nghĩ, chọc giận chủ nhân, dù có dùng đến Mộng Ám cốt vẫn làkhông đủ, nhưng chủ nhân khoan hồng độ lượng, ta cư nhiên sẽ chỉ phạtngươi ba ngày chìm đắm trong ảo tưởng địa ngục ba ngày rồi sẽ tự chảymáu mà chết.

Chợt quanh thân của Lạc TửBăng bao phủ tầng ánh sáng nhạt làm Tiểu Hồ phải ra hiệu dừng lại. TiểuHoàng nói nhỏ "Chủ nhân hình như đã hấp thụ xong nguồn sức mạnh bêntrong viên Minh Châu" Tiểu Sư cũng gật đầu phụ họa, Tiểu Tinh thì tươicười đầy mặt. Khoảng một khắc sau, ánh sáng cũng dần biến mất, mái tócđỏ rực như rửa dần hiện ra, khuôn mặt vốn thanh tú đáng yêu giờ lại kiều mị quyến rũ làm lòng người ngứa ngáy, hàng lông mày chứa hàng vạn phong tình hơi nhíu để lộ đôi môi ướt át mà kiều diễm

"Đi về thôi, muội mệt!" Lạc Tử Băng ngáp dài, mái tóc đỏ xỏa trên bộ bạch y của Tiểu Hồ lại đặc biệt nổi bật, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên đôi tửmâu trong trẻo mà nhiều tinh quang.

"Ân" Tiểu Hồ gật đầu, lại liếc mắt ra hiệu với ba cái đầu Ma Thú bên kia. Cả bốn bóng người chợt biến mất trong màn đêm, chỉ để lại tàn ảnh vẫn cònchưa phai làm người khác rét run. Bên trong Hỏa Ngọc Giới, tiểu cô nương nằm trong ôn tuyền, quay xung quanh là mười một người đang không ngừngđấu tranh mồm miệng

"Tại sao con chimthối như ngươi lại được chở chủ nhân mà không phải ta?" Tiểu Loan rấtkhông phục chỉ vào mặt của Tiểu Hoàng mà chửi túi bụi, mái tóc tím đenbuộc cao trông gọn gàng, khuôn mặt mang theo vài nét trẻ con nhưng cũngmang theo ma mị quyến rũ, đôi con ngươi màu đen không ngừng phóng rađiện, tựa như rất muốn giật chết cái mỹ nhân trước mặt

"Vì Lôi Loan Điểu ngươi không đẹp bằng ta!" Tiểu Hoàng hất mái tóc màu camvàng ra đằng sau, một bộ dáng nữ vương tự cao tự đại không ngừng đả kích lòng tự tôn của ai đó

"Ta không phục! Cớ sao ngươi lại có bộ dáng mỹ miều hơn ta!" Tiểu Loan ngồi bệch xuống, khuôn mặt méo mó vì bị ủy khuất, tay không ngừng quơ loạn xạ như đứa trẻ mất kẹo làm Tiểu Lân bên cạnh cười đến nghiêng trời lở đất

"Tiểu Loan, đừng nháo! Chủ nhân đang tu luyện" Tiểu Lam kí đầu Tiểu Loan một cái, rất hảo tâm nhắc nhở nàng

"A!" Tiểu Loan ôm đầu, ủy khuất nhìn Tiểu Tinh nhưng lại chỉ nhận được ánhmắt như đang xem kịch vui của đại mỹ nhân đó. Tiểu Loan không thể pháttiết chỉ có thể một mình gặm nhắm nỗi đau a! Còn Lạc Tử Băng đã nhịncười đến muốn nội thương nhưng vẫn bày ra bộ dáng

Mà trong lúc này, tại một khu rừng u ám và tăm tối, mười ba cái ánh sángđang rực rỡ bỗng nhiên phát nổ. Mưa bụi bay tứng tung mù mịt, mà mười ba cái nam nhân vẫn đứng trụ ở đó, mặt không đổi sắc, bỗng La Dực lêntiếng

"Chúng ta tu luyện bao lâu rồi?"Mái tóc vàng kim dưới ánh trăng lóe lên vài sợi bạc, khuôn mặt tuyệt mỹmang theo ma mị quyến rũ cũng mang theo lạnh nhạt kiêu ngạo, giọng nóihơi cao lại vô cùng êm tai, càng nghe lại càng như một bản nhạc làmngười ta không thể dứt

"Chắc tầm mấytháng, theo thông tin thì mấy tháng cũng chỉ lên được Tứ Hoàng Ngũ Cấp"Nhiễm Viên Hoàng hơi duỗi mình, làm một động tác tập thể dục, áo đã sớmrách lộ ra cơ thịt chắc với cơ thể hoàn mỹ trên từng tấc thịt làm ngườikhác điên đảo, diệu quan như ngọc lại ôn hòa như nước, mang theo nét ubuồn cùng dịu dàng trầm lắng. Mái tóc vàng nhạt làm cho sự nhu hòa trênkhuôn mặt càng tăng thêm vài phần.

Đôi mắt nâu nhạt như gió xuân ấm ápđộng lòng người, để lại cho người khác dư âm của mùa xuân

"Không phải trong chúng ta ít nhất cũng đã là Thập Đại Hoàng Bát Cấp ư? Là dochúng ta quá thiên tài hay là do lũ người kia không biết tu luyện?" HảiNhất Nam nhìn sơ qua huynh đệ rồi gật đầu chắc nịch nói. Mái tóc đen dài rối tung lại mang tới sự hoang dã và mạnh mẽ của một con mãnh thú làmngười khác phải sợ hãi. Đôi mắt màu cam như chứa lửa lúc nào cũng mangtheo tia lửa nóng nhưng sâu trong đáy mắt là sự lãnh liệt.

Khuôn mặt góc cạnh rõ ràng đến tinh xảo, lại chứa đựng sự mãnh liệt khiến người kháchỏa đốt khắp người

"Hình như ai cũng vậy, chắc là do chúng ta quá thiên tài!" La Dực cũng gật đầu như đúng rồi, rất khẳng định cái danh thiên tài rất xứng với hắn

Nam nhân văn tĩnh với mái tóc màu bạch kim vô cùng nổi bật giữa màn đêm lại mang tới cho người khác sự rét lạnh, tựa như một ác quỷ giữa đêm đòimạng nhưng lại trưng bộ mặt thiên thần, khuôn mặt hao hao nữ nhân mangba phần nhu hòa cùng đễ chịu nhưng cũng sắc bén và yêu nghiệt tới đángsợ! Đôi con ngươi màu đỏ như máu luôn yên tĩnh như mặt nước không gợnsóng, làm người khác không thể biết được trong con ngươi đó đang suynghĩ gì, chỉ có thể cảm nhận được sự mơ hồ.

Khí chất thanh tao mà thanhlãnh toát ra từ hắn lại mang cho người khác sự dễ chịu, nhưng cũng bứcngười đến không tưởng. Hắn nhàn nhạt nhếch môi nói

"Đi thôi, không thể ở đây lâu. Băng nhi chắc chắn đang chờ chúng ta" TônHàn Phong thấp giọng nói, giọng nói vốn trầm ấm giờ lại tưa như dạ phong thoảng qua tai, không có lạnh run cũng không có ấm áp, chỉ là nhàn nhạt nói.

"Hắc hắc, đầu tiên chính là tìmđược một nơi dung thân để gây mồng mấm tai họa a!" Tư Mạnh Quân cười đến sáng lạn, mái tóc đen cũng hắn không gió mà bay, vô cùng quỷ dị mà kìảo. Khuôn mặt vốn mang theo nét ngây thơ lại tinh nghịch ranh mãnh không hợp với tuổi, đôi con ngươi màu lam nhạt trong veo như hồ nước lại ánhlên sự tàn nhẫn bên trong vẻ mặt ngây thơ, điển hình của sói già đội nón cừu non a!

Mà khí chất của hắn mang theo vài phần cao ngạo khó nói nênlời

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!