Ngày hôm sau, Lạc Tử Băng nhìn lên trời, bầu trời thoáng đãng lại làm Lạc Tử Băng buồn phiền vô cùng. Lạc Tử Băng áp chế nguyên khí của mình, mái tóc vốn màu đỏ sẫm lại trở nên đen tuyền mà dịu dàng. Lạc Tử Băng cũng không ngạc nhiên khi tóc mình chuyển màu, dù sao thì thân thuần âm của nàng khi đã phá phong ấn sức mạnh cũng đồng nghĩa với việc tóc trở thành màu đỏ.
Nhưng chỉ cần áp chế được sức mạnh sẽ lại thành màu đen.
Tiểu Tinh đang trong ngực của Lạc Tử Băng thì thò đầu ra nhìn dung nhan Lạc Tử Băng, cảm thấy vẫn không thích hợp, bảo coi một tiểu cô nương lại có dung nhan bách niên nan ngộ như vậy, không nổi danh thì mới là lạ. Mà nàng rất hiểu tính cách của chủ nhân nàng nha! Vì vậy nên Tiểu Tinh dùng đầu dụi vào người Lạc Tử Băng để gây sự chú ý
"Chủ nhân có cần dịch dung không? Để như vậy e rằng gây sự chú ý" Lạc Tử Băng nghe xong cũng sờ sờ khuôn mặt mình, lại nghĩ ngợi một lát. Dù sao thì nàng cũng chỉ đi dò xét một chút nên cũng không cần phải dịch dung làm gì.
Lạc Tử Băng xoa đầu nhỏ của Tiểu Tinh, mà Tiểu Tinh rất hưởng thụ cảm giác chủ nhân của mình chạm vào mình a! Thật thoải mái! Cũng may là nàng dành được ở cạnh chủ nhân trước. Vì Lạc Tử Băng không thể cùng lúc mang cả đống Ma Thú theo nên đành mang theo Tiểu Tinh, mà Tiểu Tinh khi hóa thân cũng thành một con rắn nho nhỏ, rất thuận tiện.
"Không cần, chỉ tùy tiện đi một chút" Giọng nói trong trẻo của Lạc Tử Băng vang lên lại như thôi miên người nghe, buột người khác khác phải nghe lời mình, nhưng lại là hoàn toàn tự nguyện. Chủ nhân thật sự là quá lợi hại! Tiểu Tinh thầm nghĩ
Lạc Tử Băng một thân nam trang bạch y phiêu dật lại mang cảm giác thanh khiết, mái tóc đen dài mang theo mùi thơm nhàn nhạt được nàng buộc lỏng cố định bằng một miếng vải màu trắng đơn giản. Khuôn mặt băng thanh ngọc khiết lại mang tới cảm giác yêu mị mà lạnh nhạt, màu lá liễu chứa hàng vạn phong tình lại kết hợp với môi hồng nhuận hơi vểnh. Làn da trắng như khi sương tái tuyết lại mang theo ửng hồng. Đôi tử mâu chứa vài phần quyến rũ, lại vài phần lạnh nhạt.
Khí chất vừa lãnh đạm lại vừa mị hoặc, mang theo nét trầm buồn, dù thoạt nhìn nhỏ tuổi nhưng so với nữ nhân đẹp hơn gấp bội mà so với nam nhân lại tuấn tú chỉ hơn chứ không kém chút nào.
Tiểu Hoàng hóa thành một con phượng hoàng lộng lẫy mà to lớn, Nguyên tố Hỏa trong Tiểu Hoàng nồng nặc nhưng lại ấm áp, bộ lông vàng cam nổi bật giữa một vừng trời xanh thẳm. Đuôi phượng hoàng lại mang theo vài phần kiều diễm mà cao ngạo, uy áp của Ma Thú vô cùng bức người làm cho dù là Thần Thú cũng phải run rẩy kịch liệt. Đôi mắt phượng với con ngươi sắc bén màu cam đậm làm cho Hỏa Kim Hoàng càng thêm xinh đẹp.
Một bóng dáng nhỏ nhắn tự tin phi thân lên lưng Tiểu Hoàng, một thân bạch y ngạo nghễ lại mộc mạc mà thanh lãnh giữa màu sắc vàng cam,
Tiểu Hoàng nhận thấy được chủ nhân mình đã ngồi vững thì giang rộng đôi cánh dài hơi hai mươi thước của mình, dù rằng chủ nhân nhỏ nhắn mà Hỏa Kim Hoàng lại rất to lớn nhưng cũng không vì vậy mà bất cẩn, dù sao thì chủ nhân chính là trời nha! Chủ nhân không dễ chịu thì nàng cũng không dễ chịu chút nào. Lạc Tử Băng vỗ đầu Tiểu Hoàng, bật cười
"Chủ nhân ngươi không có yếu ớt như vậy đâu, cứ bay tự nhiên đi" Tiếng cường khanh khách như tiếng chuông xóa tan phiền muộn làm cho Tiểu Hoàng cũng giang rộng cánh mà bay nhanh, chỉ thấy một bóng dáng đỏ cam lướt tư dưới vực lên, lại hùng dũng giữa trời. Một thân bạch y lại vô cùng ngạo nghễ ngồi trên đầu Hỏa Kim Hoàng, tuyệt đối làm người phải sinh lòng sùng bái
"Này, ngươi có thấy gì không?" Mỗ nam nào đó chỉ lên trời, nơi mà Tiểu Hoàng vừa bay qua
"Có, hình như là Linh Thú" Mỗ nữ nào đó nói
"Lão tử có phải hay không bị hoa mắt?" Mỗ nam dụi dụi mắt, kinh ngạc nói, Linh Thú vừa nãy có dẫn theo một bạch y, mà Linh Thú đó bay nhanh vậy, cấp chắc chắn là trên Thập Kim Tinh. Ai lại có năng lực như vậy a?
"Ngươi bị hoa mắt thì không lẽ ta cũng bị" Mỗ nữ nào đó giận dỗi
Lạc Tử Băng thì không quan tâm có ai thấy được Hỏa Kim Hoàng hay không, nàng chậm rãi cảm thụ làn gió lướt ngang qua cơ thể mình, bất chợt nhìn xuống cánh rừng rậm rạp lại tỏa ra âm u, dựa vào trí nhớ thì nàng đoán nó là Mê Vụ Sơn Lâm nằm giữa Hồng Thiên quốc và Đông Dương quốc, bên trong vô cùng nhiều Linh Thú thì phải, thậm chí là thảo dược quý hiếm.
Nhưng thảo dược thì nàng không thiếu nên thứ nàng hứng thú là Linh Thú
Tiểu Tinh rưng rưng đôi mắt nhìn Lạc Tử Băng, chủ nhân sao lại hứng thú với Linh Thú như vậy? Nàng thật thương tâm a! Lạc Tử Băng vuốt đầu nhỏ của Tiểu Tinh rồi rất là vui vẻ giải thích để tránh lũ Ma Thú nó lại giận dỗi với nàng
"Đừng dỗi, ta chỉ muốn đi tìm thêm chút Khoáng Thạch thôi" Tiểu Hoàng nghe xong thì rất ngoan ngoãn tìm một nơi có vẻ vắng để đáp xuống, Tiểu Tinh sống với Lạc Tử Băng cũng không gọi là lâu nhưng cũng hiểu tính cách chủ nhân mình chính là rất hám tiền a!
Lạc Tử Băng sau khi thấy Tiểu Hoàng đã đáp xuống rồi thì nhảy xuống, Tiểu Hoàng liền biến thành một con chim nho nhỏ đậu trên vai nàng. Mà Tiểu Tinh lại trườn lên vai kia của nàng, Lạc Tử Băng dở khóc dở cười, có ai mà quái dị như nàng hay không? Mà thôi kệ vậy, Tiểu Hoàng và Tiểu Tinh thích là được
Lạc Tử Băng nụ cười tựa tiếu phi tiếu lại mang theo nét trầm lặng, đôi tử mâu trong trẻo mà cũng lạnh lùng. Lạc Tử Băng chậm rãi đi lên trước Mê Vụ Sơn Lâm, nàng biết ở đây đặc biệt nhiều nhóm người muốn vào tìm Linh Thú, đi với họ có lẽ tốt hơn, dù sao thì một mình nàng đi vào đi ra có hơi kì lạ. Lạc Tử Băng ảo tưởng về một tương lai đầy tiền, khuôn mặt có chút rạng rỡ như ánh dương, mà cũng vừa vặn nàng vừa thấy vài nhóm người, Lạc Tử Băng hơi nghĩ ngợi một lát rồi lấy ra một cái mặt nạ ngân sắc đeo lên mặt. Không nên lộ mặt, không nên lộ mặt a!
Mặc dù dung nhan đã bị che lấp nhưng đôi tử mâu vẫn vô cùng nổi bật, khóe miệng giương thành nụ cười nhạt với khí chất bất cần pha chút đạm mạc lại làm cho người khác nhìn vào mà càng thêm tò mò khuôn mặt đằng sau nó là khuôn mặt như thế nào, bạch y phiêu dật, tóc đen tuyền dịu dàng. Chiếc mặt nạ ngân sắc không quỷ dị mà cũng không chói mắt, nhưng vô cùng thần bí, mà hai con vật trên vai nàng lại nhu nhuận mà cọ sát khuôn mặt lên người nàng lấy lòng.
Nhóm người kia vừa thấy Lạc Tử Băng thì ngẩn người, mà Lạc Tử Băng cũng hơi nhìn về nhóm người đó, có thể thấy đó là một nhóm nam thanh nữ tú đi, ba nữ nhân và bốn nam nhân. Mà ai cũng là một giai nhân khuynh thành nha! Lạc Tử Băng không nhanh không chậm cong môi, động tác nhỏ nhặt lại làm cho khí chất yêu mị tăng gấp vài lần.
"Các hạ cũng đến Mê Vụ Sơn Lâm để tìm Linh Thú sao?" Tư Doãn tiến lên đứng trước mặt Lạc Tử Băng, khuôn mặt mang theo nét cười trẻ con lại mang theo vài phần hòa đồng mà đáng yêu khiến Lạc Tử Băng sinh ra mấy phần hảo cảm. Mà hiện giờ nàng đang mặc nam trang nên cứ giả làm nam nhân vậy. Đôi tử mâu mang theo nét cười, giọng nói trong trong dễ nghe nhất thời làm Tư Doãn thất thần
"Phải" Lạc Tử Băng mỉm cười, không nhanh không chậm chỉ nói ra một từ nhưng cũng xem là hòa nhã đi
Tư Doãn nhìn đôi tử mâu mà cảm thấy nó như nhìn xuyên thấu được hắn, lại mang theo vài phần quyến rũ khiến cho hắn không thể dứt được. Tư Doãn mặt hơi ửng hồng, lời nói cũng lắp bắp
"Vậy các hạ có muốn đi cùng với bọn ta không? Càng nhiều người thì càng nhiều nhân lực" Tư Doãn hơi xấu hổ gãi cánh mũi, Lạc Tử Băng bật cười, tiếng cười như tiếng suối nhẹ nhàng len lỏi lòng người
"Xích Dạ" Lạc Tử Băng nói ra cái tên rồi cũng rải bước đi vào Mê Vụ Sơn Lâm, Tiểu Tinh và Tiểu Hoàng vẫn lười nhác ở trên vai nàng, dụi dùi đầu nhỏ làm nũng, Tư Doãn quay sang dặn dò một chút gì đó với đám người kia thì đám người đó cũng đi lê bước theo. Ai cũng là ánh mắt đa nghi nhìn Lạc Tử Băng nhưng cũng không mở miệng hỏi, dù sao thì có người đi chung, có thêm một đồng đội cũng coi là đỡ một phần lo lắng
Tư Doãn gọi Lạc Tử Băng lại, giới thiệu một chút những người cạnh mình, nữ nhân có dáng vẻ đáng yêu với đôi mắt to tròn là Lâm Yên, còn nữ nhân trông khá nhu nhược thì là Nam Cung Uyển, nữ nhân còn lại mang một chút hòa đồng mà cũng rất thông minh thì là Tư Mộng, Tư Doãn là ca ca của Tư Mộng, nam nhân trông có vẻ khá lạnh thì là Mạc Liên, còn người trông tiêu sái phóng khoáng là Bách Tà, còn một người mặt than là Kỳ Thiên.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!