"Ở đây! Ở đây này!" Ở góc quẹo của con hẻm, có một người đang lén lút vẫy tay gọi Kiều Thời.
"Biết rồi, biết rồi." Kiều Thời trông có vẻ rất thong thả, từ tốn bước tới: "Trước đó ở khu trung tâm, anh còn dám ngang nhiên chào hỏi tôi, sao bây giờ lại lén lút như điệp viên thế?"
Không sai, người đang hẹn gặp cô chính là kỵ sĩ không đầu.
Kiều Thời cũng không chắc nó có phải là kỵ sĩ mà cô từng gặp lần trước hay không nhưng chuyện đó không quan trọng. Dù gì chúng cũng là một thể.
Mà nghe xong câu nói của Kiều Thời, kỵ sĩ không đầu suýt nữa thì hộc máu. Tại sao nó phải lén lén lút lút thế này? Còn không phải do phước của Kiều Thời hay sao!
Trước đây, bất kể chúng có xuất hiện ở đâu trong khu phố đông đúc, chúng cũng có thể tự do qua lại. Chỉ có một hai người lạc đường hoặc sắp trở thành kẻ lạc đường mới có thể nhìn thấy chúng, sau đó bị kéo vào giới vực.
Chúng có xe máy trong tay, có thể tung hoành ngang dọc.
Nhưng bây giờ thì sao? Càng đông người lại càng dễ kích hoạt thông báo dẫn đường. Những ánh mắt từ bốn phương tám hướng lập tức đổ dồn về phía chúng. Trong những ánh mắt ấy có đủ loại cảm xúc, chỉ duy nhất không có sự kính sợ hay hoảng sợ.
Hai suy nghĩ "Tin hay không thì tùy nhưng nếu tôi tháo mũ ra, chắc chắn mấy người sẽ bị dọa chết" và "Nếu hình dáng của chúng bị lộ ra thì có bị quê không?" cứ liên tục đấu đá nhau trong đầu kỵ sĩ không đầu.
Ngay lúc này, kỵ sĩ không đầu đột nhiên phát hiện, thì ra dù đã trở thành dị thường, chúng vẫn có thể cảm thấy xấu hổ. Vũ khí của con người không giết được chúng nhưng lại có thể khiến chúng chết vì quê.
Hầu hết những kỵ sĩ không đầu bị con người nhìn thấy đều chọn cách chuồn lẹ, nhưng cũng có một số ít thật sự nhấc mũ bảo hiểm lên, dù sao thì chúng cũng phải thử xem cách nào hữu dụng hơn.
Nhưng kết quả lại đúng như kỵ sĩ không đầu đã dự đoán, cho dù có tháo mũ xuống, hiệu quả dọa người cũng chẳng như mong đợi.
Vì trước đây là con người vô tình bước vào giới vực.
Còn bây giờ là kỵ sĩ không đầu tự chui vào thế giới thực, trong khi mọi người xung quanh vẫn yên ổn trong thực tại của họ.
Nếu như là trước đây, người lạc đường cứ mãi mắc kẹt trong một không gian vừa quen mà vừa lạ, xung quanh là vô số người qua lại nhưng chẳng ai nhìn thấy họ, ai mà không cảm thấy cô độc và tuyệt vọng chứ?
Nhưng bây giờ thì sao, ngay từ khi xuất hiện, kỵ sĩ không đầu đã không còn đáng sợ nữa. Nhìn quanh một vòng, ai ai cũng là con người như mình, thế là người cần báo cảnh sát thì báo cảnh sát, kẻ muốn quay video thì quay video…
Thậm chí còn có người nghĩ rằng, đây là một chương trình chơi khăm trên phố!
Cũng không còn cách nào khác. Nếu đây là vương quốc mục nát, dù có đông người thế nào thì nỗi sợ hãi vẫn sẽ lây lan, bởi vì sợ hãi chính là dưỡng chất. Nhưng giới vực của kỵ sĩ không đầu lại là một kiểu khác.
Sau khi nhận ra rằng công khai danh tính chỉ càng thêm bất lợi, kỵ sĩ không đầu bắt đầu trở nên rón rén tránh né con người, tìm đủ cách liên hệ với Kiều Thời để "đàm phán".
"Làm sao mới gỡ bỏ được năng lực dẫn đường này?" Giọng kỵ sĩ không đầu khàn đặc.
Chúng đã thử rất nhiều cách nhưng vẫn không thể loại bỏ nó!
Kiều Thời chớp mắt: "Ơ? Đây chẳng phải là năng lực dẫn đường mà các anh vẫn muốn có sao? Gỡ đi thì tiếc lắm đấy!"
Nếu không nhờ kỵ sĩ không đầu có năng lực dẫn đường thì cuộc hẹn này còn chưa chắc đã sắp xếp được đâu!
Kỵ sĩ không đầu chỉ muốn gào lên: Cô gọi thứ này là năng lực dẫn đường á? Đây rõ ràng là năng lực giám sát ba trăm sáu mươi độ không góc chết thì có!
Nếu chỉ đơn thuần là một năng lực dẫn đường thì kỵ sĩ không đầu đã vui biết mấy. Nhưng vấn đề là cái năng lực này đi kèm quá nhiều "chức năng phụ" không cần thiết!
Nó biết ngay mà! Đời nào Kiều Thời tốt bụng đến mức nhường lại năng lực một cách vô tư như vậy? Đây rõ ràng là một cái bẫy to đùng!
Trong thoáng chốc, kỵ sĩ không đầu im re.
Nó sợ vừa mở miệng là sẽ tuôn ra một tràng chửi thề. Nhưng bây giờ nó còn có chuyện cần nhờ Kiều Thời, cơ hội thương lượng không dễ gì mới có được, nó tuyệt đối không thể lãng phí.
Nhưng Kiều Thời lại quá quen thuộc với kiểu im lặng này rồi.
Cô còn có kinh nghiệm hơn cả kỵ sĩ không đầu. Dù sao, lúc cô bị hệ thống hành lên bờ xuống ruộng, kỵ sĩ không đầu còn chưa biết đang lông bông ở xó xỉnh nào nữa kìa. Hơn nữa, chức năng dẫn đường này chẳng qua chỉ là một nhánh nhỏ trong cả đống chức năng của hệ thống mà thôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!