Nếu có một con quỷ không đầu chào hỏi bạn ở trên phố, bạn sẽ có cảm giác như thế nào?
Kiều Thời: Cảm ơn vì đã hỏi, không hét lên là đủ hiểu tâm lý cô vững vàng lắm rồi.
Thói quen sao? Không bao giờ quen được.
Còn niềm vui khi tình cờ gặp người quen ư? Hoàn toàn không có.
Đặc biệt là khi Kiều Thời đang thả lỏng cả thân lẫn tâm, đối phương lại bất thình lình nhấc tấm kính che mũ bảo hiểm lên, để lộ khoảng không rỗng tuếch bên trong, hiệu quả hù dọa đúng là đạt mức tối đa.
Kỵ sĩ không đầu nhấc mũ bảo hiểm lên có lẽ chỉ muốn chào hỏi nhưng thấy phản ứng của Kiều Thời chẳng nhiệt tình gì, nó liền kéo kính xuống, nhún vai phóng xe rời đi.
Còn Kiều Thời thì như vừa lấy lại hơi sau khi suýt chết ngạt, loạng choạng hai bước mới đứng vững, sau đó nặng nề thở phào.
May quá, chỉ là chào hỏi thôi.
Nhưng… thực sự chỉ có vậy sao?
Kiều Thời theo bản năng nhìn quanh một lượt.
Cô vẫn đang đứng trên con phố quen thuộc, xung quanh vẫn là dòng người qua lại tấp nập. Nhưng không ai nhận ra sự bất thường của kỵ sĩ không đầu, cũng không ai để ý đến cô.
"Hi!" Thấy có người quen đi tới, Kiều Thời theo phản xạ giơ tay chào hỏi nhưng đối phương như không thấy cô, cứ thế lướt thẳng qua bên người.
Có người vô tình va phải cô nhưng cú va chạm đó không hề có cảm giác thực. Cả hai chỉ hơi lảo đảo, đối phương không hề nhận ra gì cả, cứ thế rời đi…
Một luồng khí lạnh lẽo chạy dọc sống lưng Kiều Thời. Cô vẫn đang ở thế giới này nhưng đã hoàn toàn bị tách biệt khỏi nó.
Kiều Thời nào còn hơi sức mua trà sữa mửa? Cô lập tức quay đầu chạy về quán lẩu tìm Trương Vi!
Nhưng chỉ mới chạy được mấy bước, cô phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng hơn: Cô đã di chuyển nhưng lại như thể chưa hề nhúc nhích.
Vẫn là con phố ẩm thực quen thuộc nhưng đồng thời cũng là một nơi xa lạ đầy nguy hiểm.
Ở trong phạm vi ảnh hưởng của kỵ sĩ không đầu, cô như bị ma che mắt, vĩnh viễn không thể thoát ra.
Rồi Kiều Thời lại thấy kỵ sĩ không đầu đứng quan sát mình từ xa.
Đừng nói là nó đội mũ bảo hiểm, dù nó không đội gì thì nó cũng chẳng có mặt, Kiều Thời chẳng thể thấy được biểu cảm của nó, nhưng vẫn cảm nhận được sự giễu cợt và ác ý của nó!
Đúng vậy. Dù kỵ sĩ không đầu từng chứng kiến lễ đăng cơ của Tử Thần, biết rằng Kiều Thời khá "đặc biệt", nhưng không vì vậy mà nó coi cô là người phe mình.
Dị thường tàn sát lẫn nhau, giới vực cắn nuốt lẫn nhau, đó vốn là chuyện quá đỗi bình thường.
Ở vương quốc mục nát, không một dị thường ngu ngốc nào dám ra tay với chủ nhân giới vực. Nhưng ngoài phạm vi giới vực thì mọi chuyện lại hoàn toàn khác.
Kiều Thời nghi là kỵ sĩ không đầu đã nhận ra một điều, Tử Thần không ở bên cạnh cô.
Tuy đầu lâu nhỏ dễ mang theo nhưng khi rời khỏi giới vực, điều đó đồng nghĩa với việc "mở rộng lãnh địa". Ở trường có biết bao nhiêu người bình thường, cô không thể dắt Ngài đi dạo phố được!
Thật ra khi vừa rời khỏi căn cứ huấn luyện, Kiều Thời còn thấy nhẹ nhõm khi không phải đem theo đầu lâu nhỏ.
Nghĩ mà xem, bất kể cô làm gì cũng bị hai hốc mắt đen ngòm kia dõi theo, giám sát xem mình có phải một chủ nhân đạt tiêu chuẩn không…
Áp lực của Kiều Thời cũng lớn lắm!
(Do Tử Thần phản đối kịch liệt, Kiều Thời không thể tự ý "tắt nguồn" đầu lâu nhỏ được nữa.)
Nhưng lúc này, Kiều Thời chợt thấy nhẹ nhõm hay không không quan trọng, có hai hốc mắt đen nhìn mình mới thấy an toàn hơn!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!