Chương 8: (Vô Đề)

Cả người tôi cứng đờ như tượng đá.

Trong đầu bỗng văng vẳng lời bình luận của mấy fan CP trên mạng.

[... Bọn họ xxx nhau rồi.]

Bà nội cha nó!

Cảm giác như quay trở lại buổi tối định mệnh hôm đó. Toàn thân tôi nóng ran như phải bỏng.

May nhờ tố chất diễn viên ăn vào máu, tôi mới giữ được cơ mặt không bị méo xệch vì hoảng loạn.

Chuyện này...

Cái tên Địch Cửu Thương này...

Hắn thật sự có ý đồ với tôi hả!

Quy, tắc, ngầm.

Ba chữ ấy nhảy múa điên cuồng trước mắt, đập vào đầu tôi đến choáng váng, lúc đen lúc trắng.

Hóa ra bấy lâu nay những hành động bá vai bá cổ thân thiết ấy đều là ủ mưu đưa tôi vào tròng, thực hiện cái gọi là quy tắc ngầm...

Thật sự không phải tôi đa nghi đâu!

Hèn chi cử chỉ của hắn lúc nào cũng toát ra vẻ kỳ lạ.

Mãi đến khi tôi sắp không gồng nổi nữa, hắn mới chịu buông tha, đứng dậy rời đi.

Đợi một lúc lâu, tôi mới dám cựa quậy, xoay lưng về phía hắn rồi hé mắt hí một đường chỉ nhỏ xíu.

Đập ngay vào mắt là khuôn mặt to đùng của Triệu Thanh với biểu cảm hóng hớt chờ xem kịch hay.

EQ của tôi có thấp đến mức âm vô cực thì giờ cũng thừa hiểu ẩn ý trong mấy câu nói trước đó của cậu ta.

Chạm phải ánh mắt rực lửa giận dữ của tôi, Triệu Thanh có chút áy náy nhưng vẫn nhẫn tâm làm ngơ, nhắm mắt quay đi.

Tôi nghiến răng mắng thầm: "Cái đồ ăn cây táo rào cây sung!"

Rõ ràng là cố ý!

Nghe đồn thân thế Địch Cửu Thương không phải dạng vừa, trong giới giải trí chẳng ai dám dây vào.

Tôi là con tôm con tép, loanh quanh kiếm cơm ở vòng ngoài. Giờ bị lôi vào vùng nước sâu như vậy, kiểu gì cũng bị áp lực đè cho bẹp dúm, bị gặm đến mức xương cốt chẳng còn...

Nếu sớm biết sự thật tàn khốc ấy, có đánh chết tôi cũng chẳng thèm theo bọn họ rời quê đâu.

Nghĩ đến đây, tôi thật sự muốn khóc không ra nước mắt.

Nhưng ván đã đóng thuyền, thân bất do kỷ rồi!

Chỉ vì tấm ảnh chụp chung đính chính tin đồn mà dân tình chèo thuyền trên mạng sướng rơn chưa đủ, lại còn kéo theo cả một đám người quá khích lặn lội đường xa mò đến cái chốn khỉ ho cò gáy.

Đến ngày ghi hình cuối cùng, một đám fan cuồng đông như kiến cỏ bất ngờ ùa vào. Fan CP và fan only cãi nhau chí chóe, náo loạn đến mức gà bay chó sủa, cả cái thôn vốn yên bình nay chẳng còn lấy một phút an tĩnh.

Bất đắc dĩ, tôi phận là người bản địa, lại mang tiếng là người trong giới giải trí nên đành phải đứng ra làm việc với ủy ban thôn, âm thầm hỗ trợ khuyên nhủ và giải tán đám đông.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!