Tôi chợt nhận ra mình vừa lỡ lời. Hình như giới trẻ bây giờ không khoái kiểu khen ngợi quê mùa như vậy cho lắm.
"À, không phải!"
Sau phút luống cuống, tôi vội vàng chỉnh đốn lại vẻ mặt nghiêm túc để chữa cháy: "Ý anh là khen em đẹp trai, tướng tá ngon nghẻ, nhìn rất có thần thái!"
Nhưng rốt cuộc lý trí vẫn không thắng nổi con tim.
Tôi đưa tay vỗ bốp bốp lên ngực hắn mấy cái.
Chà, rắn chắc thật đấy!
Ánh mắt tôi dần trở nên kiên định, hạ quyết tâm sắt đá.
"Dáng dấp cũng giữ gìn chuẩn chỉnh thế, ông già này phải học tập em mới được!"
"Phải nhanh chóng luyện cho ra cơ ngực, cơ bụng sáu múi cuồn cuộn mới xong!"
Người ngợm có thể lười biếng nằm ườn, chứ cơ bụng thì dứt khoát không được buông thả!
Chưa kể đám cơ bụng ấy còn chưa chịu tìm đến với tôi nữa là.
Thứ gì chưa có được thì lòng người lại càng khao khát sục sôi.
Địch Cửu Thương gượng gạo nhếch mép, bật ra hai tiếng cười khan: "Cảm ơn... anh An Quyến."
5
Triệu Thanh không nhịn nổi nữa, bật cười sằng sặc, bả vai rung lên bần bật: "Ha ha ha ha, An Quyến ơi là An Quyến, đứng sát sạt nhau thế mà ông vẫn... Ông đúng là cực phẩm."
Đầu óc tôi lúc bấy giờ toàn hình ảnh bí kíp luyện cơ bụng, tâm trí đâu mà phân tích ẩn ý sâu xa của cậu ta.
"Ông thì biết cái gì."
Tôi vỗ bồm bộp lên mấy múi cơ săn chắc hằng ao ước, lòng đau như cắt, hận không thể lột ngay ra đắp lên người mình: "Đây là sự kính trọng của tôi dành cho cái đẹp. Chúng ở gần ngay trước mắt mà lại xa tận chân trời. Ông làm sao thấu hiểu nỗi đau này!"
Triệu Thanh cứng họng, giơ ngón tay cái lên, mặt đỏ tía tai vì cố nhịn cười, dành cho tôi sự khẳng định tuyệt đối: "Ông giỏi lắm!"
Địch Cửu Thương hừ nhẹ, vươn tay tóm gọn cái tay đang làm loạn của tôi, ấn chặt lên bụng hắn.
"Anh thích cơ bụng lắm ạ?"
"Thích chứ sao không!"
Đàn ông con trai ai mà chẳng mê mẩn thứ đấy?
Hắn rũ mắt, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.
Tôi giật thót, vội rụt tay về, gãi đầu cười trừ: "Xin lỗi nhé, anh hơi kích động, để em chê cười rồi."
Hắn lắc đầu, ánh mắt lấp lánh ý cười dịu dàng: "Nếu anh không ngại, đợi anh nghỉ phép xong, em sẽ giới thiệu vài huấn luyện viên uy tín."
Mắt tôi sáng rực như đèn pha ô tô, phấn khích nắm chặt hai tay hắn lắc lấy lắc để: "Thế thì còn gì bằng! Cảm ơn người anh em tốt của anh trước nhé!"
"Ha ha, tốt... anh em tốt... không... không cần khách sáo."
Chẳng biết có phải hoa mắt không mà tôi thấy vẻ mặt Địch Cửu Thương thoáng nét hụt hẫng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!