Chương 5: (Vô Đề)

"Đỡ chiêu đi!"

Vừa nói tôi vừa vươn tay định kẹp cổ cậu ta để thị uy sức mạnh.

Chưa kịp ra tay thì cổ tay tôi đã bị một bàn tay khác, to lớn và rắn rỏi hơn hẳn, giữ chặt lấy.

Tôi định thần nhìn kỹ.

Trên đốt ngón tay thon dài trắng trẻo ấy điểm xuyết một nốt ruồi son nhỏ xíu.

Đây là...

Tay của Địch Cửu Thương!

4

Tôi kinh ngạc ngẩng phắt đầu lên, va phải ánh mắt sâu thẳm như vực nước của Địch Cửu Thương.

Hắn khẽ nhếch môi cười, tay dùng lực kéo nhẹ một cái.

Cả người tôi cứ thế bị hút về phía hắn, đứng sóng đôi ngay bên cạnh.

Địch Cửu Thương cao hơn tôi đến nửa cái đầu, hắn tỏ ra cực kỳ thân thiết, vòng tay khoác lên vai tôi, trọn vẹn che chở tôi trong vòng tay rộng lớn và vững chãi ấy.

"Đúng vậy."

Ánh mắt Địch Cửu Thương găm thẳng vào Triệu Thanh.

Dù ngoài mặt vẫn giữ nụ cười nhiệt tình hồ hởi, nhưng đáy mắt hắn lại ánh lên tia cảnh cáo lạnh lẽo.

"Có chuyện gì hay ho thì ngại gì mà không nói ra, mọi người cùng nhau chia sẻ, thế mới vui chứ."

Cách một lớp áo sơ mi mỏng manh, tôi cảm nhận rõ mồn một cơ ngực săn chắc đang phập phồng của người bên cạnh.

Khi cúi xuống nhìn cái thân hình cò hương như mới phát triển được một nửa của mình, lòng ngực tôi dâng lên nỗi tủi thân vô hạn, đến mức chẳng hề nhận ra bầu không khí xung quanh đã trở nên kỳ lạ từ lúc nào.

Địch Cửu Thương cúi thấp người xuống cho ngang tầm mắt với tôi, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai: "Anh An Quyến, anh thấy em nói có đúng không?"

Tôi hơi nghiêng mặt, ngẩn ngơ ngắm nhìn sườn mặt tinh tế như tượng tạc của hắn rồi vô thức gật đầu.

Thế nhưng, trong đầu tôi bây giờ toàn lởn vởn suy nghĩ: Cái body cực phẩm này, rốt cuộc đến bao giờ tôi mới tu luyện được đây?

Sự ngưỡng mộ ngập tràn trong đáy mắt tôi không chút che giấu cứ thế bộc lộ ra ngoài.

Địch Cửu Thương bỗng khựng lại.

Yết hầu của hắn trượt lên trượt xuống mấy lần liên tiếp.

Ngay sau đó, hắn lảng tránh ánh mắt của tôi một cách mất tự nhiên, vành tai bắt đầu ửng đỏ rồi lan nhanh ra khắp cả khuôn mặt.

Chà.

Tôi âm thầm tặc lưỡi xuýt xoa.

Nhan sắc đúng là vũ khí hạng nặng, có sức sát thương quá lớn.

Suy cho cùng, vẫn là tuổi trẻ tốt thật đấy. Da dẻ trắng trẻo hồng hào thế cơ mà.

Tự dưng tay tôi lại thấy ngứa ngáy muốn chạm vào, phải làm sao đây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!