Thấy thế, tôi cũng hạ giọng xuống mức thấp nhất, hùa theo cái vẻ bí hiểm ấy: "Rốt cuộc là ông nhận cho tôi cái kèo quái gì thế hả? Sao không báo trước một tiếng mà đã lù lù dẫn xác đến tận đây?"
Vừa nghe xong, vẻ mặt Triệu Thanh chuyển ngay sang chế độ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, cậu ta nghiến răng ken két: "Ông có biết dạo này cái mặt ông lù lù trên hot search bao nhiêu lần rồi không?"
"Mấy ngày nay vì lo chuyện của ông mà tóc tôi rụng sắp hói cả đầu rồi đây!"
Tôi ngơ ngác như bò đội nón: "Chẳng phải đã thống nhất là xử lý lạnh vụ chèo thuyền với Địch Cửu Thương sao? Hơn nữa tài khoản Weibo vẫn đang nằm trong tay ông, tôi vào đó làm cái gì?"
Đừng nói là Weibo, điện thoại cục gạch của tôi đến mấy app video ngắn cũng chẳng cài. Đã xác định nghỉ phép là phải tận hưởng cuộc sống thực tế cho ra trò, mấy thứ ảo ảnh đó dùng để giải trí lúc trốn việc mà thôi.
Triệu Thanh tặng cho tôi một chuỗi cái lườm sắc lẹm: "Có kẻ chụp trộm ảnh ông gần đây rồi tung lên mạng, bọn họ bóp méo sự thật, bịa đặt tin đồn người kết hôn là ông. Bây giờ cả cái mạng xã hội đang thi nhau châm chọc là làng giải trí trong nước lại có thêm một bà chị dâu mới đấy!"
Tôi đang uống dở ngụm nước thì sặc, ho khù khụ: "Hả?"
Có cần phải ảo ma thế không?
Đối phó với một kẻ vô danh tiểu tốt như tôi mà phải dùng đến chiêu bài lớn thế hả?
"Trong đó, đám nhảy dựng lên hăng hái nhất chính là fan only của Địch Cửu Thương."
Địch Cửu Thương.
Chị dâu.
Cuộc điện thoại ban nãy!
Ba dữ kiện xâu chuỗi lại khiến đầu óc tôi ong lên, mọi chuyện vỡ lẽ trong tích tắc.
Hóa ra câu đầu tiên Địch Cửu Thương hỏi là có ý đó, chứ chẳng phải hắn biết chuyện anh họ tôi kết hôn thật...
Thấy tôi ngẩn người ra, Triệu Thanh quàng vai bá cổ tôi, bắt đầu cười gian xảo đầy vẻ hả hê: "Công việc lần này là do công ty của Địch Cửu Thương móc nối đấy."
"Ha ha, chính chủ đích thân xuống sân giúp bác bỏ tin đồn, giờ thì bọn họ chắc chắn sẽ tức nổ phổi cho mà xem!"
Tôi trợn tròn mắt vì kinh ngạc: "Địch Cửu Thương cũng đến á hả!"
Hèn gì trước khi cúp máy hắn lại bỏ lửng câu nói đầy ẩn ý đó.
Triệu Thanh nheo mắt, soi mói tôi từ đầu đến chân: "Ông... thật sự không nhận ra chút gì à?"
Tôi mù mờ hỏi lại: "Nhận ra cái gì cơ?"
Cậu ta bỗng lắc đầu quầy quậy: "Không, chả có gì."
Tôi nhíu mày, bắt đầu thấy ngứa ngáy chân tay: "Ê nhé, Triệu Thanh ông quá đáng vừa thôi, có chuyện hóng hớt mà dám giấu nhẹm đi à!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!