Chương 3: (Vô Đề)

Tuy nhiên, tôi vừa dứt lời đáp lại mấy ông chú thì đầu dây bên kia vang lên một tiếng bộp, kèm theo đó là những tiếng sột soạt.

"Ra là chị dâu họ à."

Khác hẳn với vẻ trầm lắng lúc mới bắt máy, ngữ điệu nói chuyện của hắn bây giờ lại vui vẻ, nhẹ nhõm lạ thường: "Gia đình có hỉ sự, chúc mừng anh nhé."

Hóa ra là gọi để chúc mừng thật à.

Tôi vui vẻ nhận ý tốt của hắn: "Cảm ơn em."

Hai bên hàn huyên xã giao thêm một lúc. Nghe ra vẻ tò mò của đối phương về đám tiệc ở quê, vì phép lịch sự tối thiểu, tôi thuận miệng mời một câu.

Cúp máy, tôi ngẫm nghĩ về câu chốt hạ của hắn.

Hắn bảo rất mong chờ được cùng tôi chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của cô dâu chú rể tại tiệc rượu.

Tôi lắc đầu cười trừ.

Một đại minh tinh trăm công nghìn việc như hắn đời nào lặn lội đường xa đến đây thật. Chắc chỉ là lời khách sáo thôi.

Cơ mà, tôi lầm to rồi.

3

Sáng hôm sau, cái cổng làng vốn yên bình bỗng dưng náo nhiệt hẳn lên bởi sự xuất hiện của cả một dàn xe biển số lạ. Một đám người vác theo đủ loại máy móc thiết bị lỉnh kỉnh, hùng hổ tiến thẳng vào giữa tiệc cưới.

Lúc ấy, anh chị họ tôi đang đứng ở cổng đón khách. Vừa thấy cảnh tượng hoành tráng, ông anh tôi đã hớn hở vẫy tay, gọi với vào trong: "Nào, mau ra đón đồng nghiệp của chú em đi."

Đứng giữa đám đông, mắt tôi chạm ngay phải gương mặt quen thuộc của thằng cốt trời đánh, kiêm quản lý, cũng là ông chủ của tôi

- Triệu Thanh.

Mi mắt không tự chủ được mà giật liên hồi.

Thằng cốt không gọi được cho tôi nên chơi chiêu nước đi vòng, đánh thẳng vào phụ huynh luôn!

Anh họ ghé sát tai tôi thì thầm to nhỏ, vẻ mặt đầy tự hào: "Họ bảo muốn quay cảnh tiệc cưới chân thực ở vùng quê để làm tư liệu. Anh nghĩ đây là cơ hội tốt để chú em lên hình, kết giao thêm bạn bè thì mai mốt đường đi nước bước cũng rộng mở hơn."

Chị dâu đứng bên cạnh cũng gật đầu tán thành nhiệt liệt.

Không đâu anh chị ơi.

Thằng em họ quý hóa của anh chị có nguyện vọng một năm đi làm hai tháng, mười tháng còn lại chỉ muốn nằm ườn ra thở thôi.

Ngặt nỗi, đây lại là ý tốt của anh họ, tôi chẳng đành lòng từ chối nên đành nặn ra một nụ cười rạng rỡ, để mặc cho anh họ lôi xềnh xệch về phía trước.

Triệu Thanh cười tít mắt bước tới chào hỏi xã giao. Đợi đến lúc anh họ tôi quay sang tiếp chuyện người khác, cậu ta liền trở mặt, lôi tuột tôi vào một góc vắng.

Nhìn cái bộ dạng lấm lét ngó trước nhìn sau của cậu ta chẳng khác nào quân trộm cướp đang đề phòng công an.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!