Hiểu rõ điều đó nên trong quá trình quay chụp, tôi luôn giữ thái độ quy củ. Trừ những lúc cần thiết, tôi tuyệt đối không chủ động giao lưu với Địch Cửu Thương.
Khổ nỗi, Địch Cửu Thương lại là người quá tốt bụng.
Mỗi lần thấy tôi lủi thủi một mình, hắn lại cười tít mắt tìm cớ bắt chuyện với tôi. Tôi luôn khắc cốt ghi tâm lời cảnh cáo của quản lý, giữ khoảng cách bạn bè cực kỳ đúng mực.
Thế mà đôi khi khó tránh khỏi việc bị những lời nói dí dỏm của Địch Cửu Thương chọc cho cười nghiêng ngả.
Thỉnh thoảng nhớ lại, tôi vẫn thấy xấu hổ vô cùng. Tính ra tôi còn lớn hơn người ta hai tuổi, vậy mà hành xử cứ như sinh viên chưa tốt nghiệp, thật là ngại chết đi được.
Dù sao thì mai mốt cũng chẳng còn qua lại gì nữa, quay xong xuôi tôi cũng dần quẳng chuyện này ra sau đầu.
Ai ngờ đâu trùng hợp thế, cái khoảnh khắc đôi khi ấy lại bị trạm tỷ của hắn chụp được rồi tung lên mạng.
Dân tình thích chèo thuyền được đà kéo đến ầm ầm. Đủ loại hàng họ, tranh ảnh, truyện chế cứ thế mọc lên như nấm sau mưa.
Quảng cáo phát sóng xong cũng hot lên một chút.
Thật lòng tôi cũng lo sốt vó, nhưng thấy phía Địch Cửu Thương im hơi lặng tiếng, chắc là định xử lý lạnh để mọi chuyện tự chìm xuống nên tôi cũng yên tâm, không quan tâm nữa.
Cư dân mạng chèo thuyền chắc cũng theo phong trào thôi, hứng lên thì làm, chán thì thôi. Cũng chính vì nghĩ vậy nên tôi mới chuồn về quê một cách lẽ đương nhiên như thế.
Vậy rốt cuộc hắn gọi cuộc điện thoại này cho tôi là vì cái gì?
Chẳng lẽ biết nhà đồng nghiệp có hỉ sự nên đặc biệt gọi điện đến chúc mừng?
2
Đang mải suy nghĩ, bỗng một tiếng gào thét xé gan xé ruột vang lên chấn động cả bầu trời làm tôi giật bắn mình.
Khi uay lại nhìn, hóa ra mọi người đang khiêng một con lợn buộc nơ đỏ lên bệ mổ đã chuẩn bị sẵn nước sôi.
Tôi đứng ngây ra như phỗng. Mấy người họ hàng thấy thế bèn vẫy tay gọi tôi qua.
Thấy tôi đang nghe điện thoại bất tiện nhưng các bác các chú vẫn không quên trêu chọc: "An Quyến, đây cũng là việc đại sự của cháu đấy, lo mà học hỏi quy trình cho kỹ vào."
Do là bề trên, lại sợ họ lôi chuyện đời tư của tôi ra bàn tán nên tôi vội vàng đáp lời cho qua chuyện: "Ôi dào, đám cưới anh chị con trang trí đẹp thế là nhờ công các bác các thím cả mà. Sau này nhà con có hỉ sự, mọi người đừng có bên trọng bên khinh đấy nhé."
Ha ha.
Cơ mà nhà tôi là nhà tôi, còn tôi là tôi nhé.
Một hồi đối đáp khiến mọi người cười ồ lên vui vẻ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!