Chương 19: (Vô Đề)

Một lúc lâu sau.

Chúng tôi quấn lấy nhau, nằm vật ra ghế sofa thở hổn hển.

Hắn vùi đầu vào hõm cổ tôi, tiếng thở nặng nề mang theo sự kìm nén tột độ.

Mái tóc đen nhánh cứng cáp cọ vào da thịt làm tôi ngứa ngáy trong lòng.

"Anh ơi xin lỗi anh, nhận được hồi đáp của anh... em vui quá nên không kìm chế được..."

Không phải chứ.

Có ai đi xin lỗi người ta mà lại dùng g** th*t chọc vào người ta cứng ngắc như vậy không!

Tôi cựa quậy người, huých nhẹ nhắc nhở: "Em tém tém lại chút đi..."

Hắn hừ một tiếng nặng nề, giữ chặt lấy cái hông đang làm loạn của tôi, ánh mắt tối sầm lại đầy d*c v*ng: "Không tém lại được... hay là anh giúp em một tay nhé?"

Đồ không biết xấu hổ!

15

Tôi là Địch Cửu Thương.

Vốn dĩ chọn bước chân vào giới giải trí chỉ vì chút hứng thú nhất thời. Nhưng cái chốn thị phi hỗn loạn nhanh chóng khiến tôi thất vọng tràn trề.

Ngay lúc tôi chán nản định giải nghệ thì lại tình cờ gặp được An Quyến

- một kẻ chẳng giống ai.

Trước những lời chèn ép, gây khó dễ của người khác, anh ấy không hề tỏ ra nhẫn nhục hay uất ức như người thường. Trái lại, ánh mắt anh ấy cứ trong veo, ngơ ngác đến lạ.

Phản ứng ấy làm người ta cảm thấy như đấm mạnh vào bị bông, chẳng có chút tác dụng nào.

Ấn tượng đầu tiên của tôi về anh ấy: Trông cũng được.

Nhưng có vẻ là kẻ thâm sâu khó lường. Nếu không thì làm sao có thể che giấu cảm xúc giỏi đến mức hoàn hảo như thế?

Mãi cho đến lần gặp gỡ tiếp theo, tôi vô tình nghe được cuộc đối thoại giữa anh ấy và người quản lý.

"Ê, sao ông không có chút chí tiến thủ nào thế hả? Ông cứ thích bị người ta sai bảo, bắt nạt thế à?"

Anh ấy trả lời, giọng nhẹ bẫng như bông, nghe sao mà thảnh thơi quá đỗi: "Cũng ổn mà, miễn người ta đừng quá quắt là được. Phận làm thuê cả thôi, dĩ hòa vi quý thì mới mong kiếm ra tiền. Với cái đứa hạng bét như tôi, đằng nào mai mốt cũng chẳng chạm mặt họ nữa, sao cũng được."

Giữ được tâm thế vững vàng nhường này, chắc chắn anh ấy không phải vật trong ao, sớm muộn gì cũng hóa rồng.

Nào ngờ ngay giây tiếp theo, anh ấy đã tạt thẳng cho tôi một gáo nước lạnh buốt tim.

"Khoan bàn chuyện đó đã, lịch trình năm nay coi như hết rồi nhỉ? Tôi nghỉ phép được chưa?"

Tôi: "..."

Quản lý của anh ấy tức đến nỗi suýt hộc máu, gào lên: "Tôi lạy ông, ông làm như tôi không biết trong đầu ông chỉ có nghỉ phép với nghỉ phép thôi ấy!"

"Đương nhiên là phải nghỉ chứ sao không! Có cày cuốc thế nào thì cũng là ngôi sao hạng bét, thay vì ngồi mốc meo ở đây, thà tôi về nhà sớm đợi ăn Tết còn sướng hơn!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!