Cậu ta bị sặc nước bọt nhưng vẫn già mồm cãi cố: "Đương... đương nhiên! Thế giới người trưởng thành làm gì có nhiều chuyện vòng vo tam quốc thế, cứ sướng là được!"
Cậu ta chém gió phần phật, hoàn toàn không để ý đến tiếng động lạ phía sau cánh cửa.
Tôi hắng giọng nhắc khéo.
Song, Triệu Thanh vẫn đang say sưa chìm đắm trong thế giới của người từng trải: "Không sướng nữa thì đá, đổi một em trai trẻ trung, ngon nghẻ hơn là xong!"
Một giọng nói âm u, lạnh lẽo bất ngờ vang lên ngay sau gáy cậu ta: "Ồ? Vậy á hả? Hóa ra ngài Tiểu Thanh của anh thích trâu non gặm cỏ già à?"
14
Lời còn chưa dứt, huấn luyện viên đã cúi người, vòng tay ôm ngang đầu gối Triệu Thanh, vác ngược cậu ta lên vai như vác bao tải rồi sải bước đi thẳng ra ngoài.
Triệu Thanh gào thét thảm thiết đòi tôi cứu mạng.
Khổ nỗi, chính tôi cũng đang bị Địch Cửu Thương kìm chặt từ phía sau, ốc còn không mang nổi mình ốc thì làm sao quản được chuyện thiên hạ?
Hắn cười gian, phả một hơi nóng rực vào tai tôi, dùng đôi môi mỏng day day lên vành tai nhạy cảm làm tôi rùng mình.
"Ưm..."
Cả người tôi mềm nhũn như bún, phải dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của hắn mới đứng vững nổi.
"Anh à, em còn trẻ lắm, sức lực dồi dào, đảm bảo sẽ luôn giữ được phong độ mà anh thích. Cho nên..."
Giọng hắn pha chút cầu khẩn: "Anh chỉ nhìn một mình em thôi, có được không?"
Tôi đứng im như thóc, mãi cho đến khi cảm nhận được vòng tay đang ôm mình run lên vì căng thẳng, tôi mới hạ quyết tâm xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt hắn: "Có phải... em đã thích anh từ rất lâu rồi không? Quảng cáo cũng là do em cố tình sắp đặt để được quay cùng anh?"
"Chuẩn!" Hắn đáp chắc nịch không chút do dự: "Anh rất tốt. Càng tìm hiểu, em càng lún sâu, không cách nào thoát ra được."
Gương mặt trắng trẻo của hắn bỗng chốc đỏ lựng. Lần này đến lượt hắn không dám nhìn thẳng vào tôi.
Nhìn bộ dạng e thẹn như thiếu nữ mới lớn đó, máu trêu người trong tôi lại nổi lên.
Tôi đưa tay nâng cằm hắn, xoay qua xoay lại ngắm nghía kỹ càng: "Chà, em trai Cửu Cửu trông ngon nghẻ thật đấy, đúng gu của anh luôn!"
Hắn cười ngượng ngùng, bất ngờ chu mỏ định đánh úp môi tôi lần nữa.
Tôi nhướng mày, nhanh tay chặn đứng đợt tấn công của hắn: "Nhưng em trai phải nhớ cho kỹ nhé, tuyệt đối không được mất kiểm soát như hôm nay nữa đâu đấy."
Tôi ghé sát vào tai hắn, thủ thỉ từng lời đầy ám muội: "Anh trai của em thích làm chuyện đó... khi không gian có riêng hai đứa mình thôi..."
"Ví dụ như... ngay bây giờ..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!