Thú thật, vác cái mồm sưng tều đỏ chót lên để giảng đạo lý cho người khác thì quả là xấu hổ muốn độn thổ.
Cơ mà tôi vẫn nhớ rõ mục đích mình hùng hổ chạy tới đây làm gì.
Cậu ta hắng giọng, cố lấy lại bình tĩnh rồi hỏi thẳng: "Ông biết rõ tâm ý của người mà nhưng lại không dứt khoát từ chối, đúng không?"
Tôi cứng họng, cúi gằm mặt lí nhí thừa nhận: "Ừ."
"Hừ, không ngờ đấy nhé, ông cũng biết mộng mơ gớm. Định ăn xong chùi mép, chơi chán rồi quất ngựa truy phong à?"
Triệu Thanh cười khẩy: "Hèn gì hôm nay thằng nhóc đó đột nhiên phát điên lên như thế, chắc chắn là do ông bỏ đói người ta lâu quá chứ gì!"
Gương mặt nóng ran như tôm luộc: "Đó... đó là tôi..."
Triệu Thanh mất kiên nhẫn gạt phắt đi: "Đừng có ấp a ấp úng nữa. Với cái tính nết của ông, nếu không thích thì ngay từ đầu đã đá bay người ta đi rồi, chứ làm gì có chuyện dây dưa đến tận bây giờ. Rõ ràng là ông cũng có cảm giác với người ta còn gì?"
Tôi đảo mắt nhìn quanh, lảng tránh sự thật.
Đây là lần đầu tiên tôi được người ta tỏ tình. Đối phương lại còn là hàng cực phẩm, đẹp trai ngời ngời như thế. Xưa nay hắn chiều chuộng, chăm bẵm tôi từng li từng tí.
Hình như... hắn đã thầm thương trộm nhớ tôi từ lâu lắm rồi?
Tôi...
Thật lòng mà nói, nếu bảo không rung động thì là nói dối trắng trợn.
Ngặt nỗi, nhìn vào những món quà đắt đỏ, những chiêu trò hào nhoáng hắn tung ra mấy ngày nay là đủ hiểu hắn không phải nghệ sĩ tầm thường.
Còn tôi chỉ là kẻ nhà quê chạy từ xó xỉnh nào đó ra, lấy tư cách gì mà đòi đứng cạnh hắn. Được làm đàn em đi theo xách dép cho hắn thôi chắc tối về ngủ cũng cười tít mắt rồi.
"Ê!"
"Ông đừng có lôi cái văn mẫu "tôi chỉ là trai quê mùa" ra với tôi đấy nhé!"
Triệu Thanh cáu tiết quay phắt lại, nhịn không nổi nữa bắt đầu xả một tràng giáo huấn: "Ông mở to mắt ra mà nhìn xem, có thằng nhà nghèo nào mà gia đình thầu cả trăm mẫu đất trồng mía, lại còn bao thầu mấy quả đồi trồng cây ăn quả như nhà ông không hả!"
Tôi nghẹn lời: "Cái đấy khác mà..."
"Khác cái quái gì? Chuyện tình cảm là chuyện của hai người. Các ông đang yêu đương chứ có phải kết hôn ngay đâu mà lo bò trắng răng?"
"Cứ sướng trước đã rồi tính sau!"
Mặt già của tôi đỏ bừng.
Triệu Thanh cười gian xảo, tiếp tục nhồi nhét một đống lý lẽ vào đầu tôi.
Ngẫm đi ngẫm lại, tôi thấy cũng... có lý phết.
Tôi chớp thời cơ hỏi vặn lại: "Thế ông với huấn luyện viên cũng là sướng trước tính sau à?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!