Chương 16: (Vô Đề)

Chỉ trách thị lực tôi quá tốt. Tôi vậy mà lại nhìn thấy sợi nước bọt bạc trắng dính dấp kéo dài giữa môi hai người bọn họ...

Hình ảnh đôi môi mỏng gợi cảm của Địch Cửu Thương bất chợt lóe lên trong đầu...

Tôi vô thức đưa ngón tay chạm lên môi mình, tưởng tượng.

Đột nhiên, một cái bóng lớn trùm lên người tôi.

"Anh à..."

Hắn cất giọng quyến rũ chết người ngay trên đỉnh đầu tôi.

Hắn đưa bàn tay to lớn thon dài siết lấy cằm tôi, dùng lực nâng lên, ép tôi phải ngẩng đầu đối diện với ánh mắt nóng bỏng, hừng hực lửa tình của hắn: "Anh à, em nhớ anh muốn điên lên được…"

Hắn giả vờ tủi thân làm nũng, nhưng đôi mắt đen thẫm như vực sâu kia lại đang trắng trợn dụ dỗ tôi sa chân vào đó.

Tôi trượt ánh mắt xuống đôi môi mà mình vừa mới tơ tưởng cách đây vài giây...

Ma đưa lối quỷ dẫn đường thế nào, tôi từ từ ghé sát lại gần.

Hắn hơi sững lại nhưng nhận ra ngay ý đồ của tôi.

Hắn lôi tuột tôi ra sau cánh cửa lớn, một tay ôm chặt lấy eo, tay còn lại giữ chặt sau gáy tôi, không cho tôi có đường lui.

Tôi bừng tỉnh khỏi cơn mê muội.

Hắn nhoẻn miệng cười, nụ cười rạng rỡ và phóng túng, không chần chừ mà dán chặt môi mình lên môi tôi.

Cơn mưa xuân lất phất trong chớp mắt biến thành trận bão tố cuồng phong.

"Rầm" một tiếng.

Lý trí tôi quay trở lại trong tích tắc, khóe mắt liếc thấy bóng dáng Triệu Thanh đang đi tới.

Tôi hoảng hốt, ú ớ muốn đẩy Địch Cửu Thương ra.

Nhưng hắn chẳng thèm bận tâm, hai tay tóm gọn lấy cổ tay đang chống cự yếu ớt của tôi giơ cao lên quá đầu, ép chặt vào cánh cửa. Tay kia bóp chặt lấy cằm tôi, ép tôi phải há miệng đón nhận.

Tôi ư ử phản kháng, ném ánh mắt cầu cứu về phía Triệu Thanh.

Nào ngờ hành động ấy lại tạo cơ hội cho Địch Cửu Thương thừa nước đục thả câu. Lưỡi hắn thô bạo xông vào, cuốn lấy lưỡi tôi mà khuấy đảo, m*t mát, l**m láp điên cuồng như muốn nuốt trửng tôi vào bụng.

Tiếng môi lưỡi quấn quýt, chùn chụt vang lên trong không gian tĩnh lặng nghe đỏ mặt tía tai, dâm mị vô cùng.

Triệu Thanh ném cho tôi cái nhìn "tự cầu phúc đi", rồi bị huấn luyện viên lôi xềnh xệch trở lại văn phòng.

Rất nhanh sau đó, tiếng nhạc DJ xập xình đinh tai nhức óc vang vọng từ trong phòng làm việc ra, che lấp mọi âm thanh ám muội, ướt át bên ngoài.

Lúc bấy giờ Địch Cửu Thương mới chịu buông tha cho đôi môi sưng tấy, đỏ ửng của tôi.

13

Cánh cửa phòng làm việc đóng sầm lại, nhốt huấn luyện viên ở bên trong.

Tôi và Triệu Thanh đứng tựa lưng vào nhau, không ai dám quay lại nhìn mặt ai.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!