Hắn cứ nài nỉ van xin, hỏi tôi bao giờ mới chịu cho hắn cái danh phận mà hắn khao khát.
Tôi vẫn cắn chặt môi, nhất quyết không đáp.
Thời gian đó, hễ hắn xuất hiện quanh tôi, thậm chí là ở những thành phố lân cận, đều bị dân mạng soi mói đào bới nhiệt tình.
Fan CP sau một hồi phân tích mổ xẻ thì đưa ra kết luận: Địch Cửu Thương không thể sống thiếu tôi, rảnh rang vài tiếng đồng hồ ngắn ngủi cũng phải bay về gặp tôi cho bằng được, cứ như thể thiếu hơi tôi là hắn chết ngay ấy.
Dưới sự dẫn dắt của vài tài khoản lớn, lượng người truy cập vào siêu thoại CP tăng chóng mặt. Tôi dùng tài khoản phụ âm thầm nằm vùng trong đó, càng xem càng thấy mở mang tầm mắt.
Bọn họ soi quá đỉnh. Nếu tôi không phải người trong cuộc, chắc cũng bị mấy bài phân tích logic chặt chẽ kia tẩy não, tin sái cổ là hai người ch*ch nhau đến nơi rồi!
Mãi cho đến khi tôi lỡ tay chạm vào màn hình, bấm nhầm vào một bài phân tích dài ngoằng.
Bài viết liệt kê chi tiết những hành động bất thường của Địch Cửu Thương khi đối diện với tôi lúc quay quảng cáo, lôi cả những bài đăng thường ngày của hắn ra so sánh đối chiếu.
Đọc xong từng chữ, lồng ngực tôi đập loạn xạ, điên cuồng không cách nào kìm hãm được.
Cả bài văn tế dài dằng dặc ấy chốt lại đúng một luận điểm: Địch Cửu Thương đã ủ mưu, thèm khát thân xác tôi từ lâu lắm rồi.
12
Tôi dằn vặt mãi, biết rõ không thể cứ dây dưa mãi được, vội vàng chạy đi tìm Triệu Thanh để trút bầu tâm sự.
Gọi điện thoại réo rắt mà cậu ta chẳng thèm bắt máy, đến nhà cũng không thấy người.
Nghĩ đến cái bộ dạng cuồng công việc dạo gần đây, tôi đoán chắc mẩm tên này đang ở công ty.
Tôi hì hục chạy tới, thở không ra hơi, đẩy mạnh cửa phòng làm việc của cậu ta ra: "Triệu Thanh, ông phân tích giúp tôi..."
Lời chưa dứt, tôi đã đứng chết trân tại chỗ.
Trước mắt tôi, Triệu Thanh đang bị huấn luyện viên đè nghiến lên tủ sách, hôn ngấu nghiến, cắn xé môi lưỡi như một con thú hoang đang đ*ng d*c.
Nghe thấy tiếng động, cậu ta giật mình đẩy mạnh người yêu ra, mặt đỏ bừng, luống cuống chỉnh lại cái áo sơ mi xộc xệch, nhàu nhĩ.
Huấn luyện viên ném cho tôi một ánh mắt sắc lẹm như dao cau, hằn học và tàn độc vì bị phá đám chuyện tốt.
Tôi giật thót mình, phản xạ nhanh như điện: "Xin lỗi xin lỗi, làm phiền quá, hai người cứ tiếp tục, cứ tự nhiên!"
Tôi đóng sầm cửa lại, ba chân bốn cẳng chuồn thẳng ra ngoài cổng lớn.
Tôi dựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo, cố xua đi luồng nhiệt nóng ran đang bốc lên mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!