Chương 12: (Vô Đề)

Tôi giả vờ không thấy ánh mắt rực lửa như muốn thiêu đốt ấy, quay sang xin lỗi mọi người xung quanh.

Thái độ dửng dưng như không của tôi chọc Liễu Triệt Ngạn tức anh ách, má phồng lên như cá nóc.

Trong khi đó nội tâm tôi đang gào thét điên cuồng!

Sao lại thành tôi chủ động nắm tay người ta vậy nè!

Tèo rồi bây ơi!

Kiểu này Địch Cửu Thương không chừng lại nảy sinh suy nghĩ bậy bạ gì đó, chứ không thì đời nào hắn lại nhìn tôi chằm chằm bằng ánh mắt thèm thuồng như thế!

Quả nhiên không ngoài dự đoán.

Địch Cửu Thương cười ôn hòa, lắc đầu nhẹ rồi coi như chốn không người, thản nhiên nắm lấy tay tôi lần nữa, mười ngón đan chặt vào nhau không kẽ hở.

Tôi giật thót mình, ngồi thẳng dậy như lò xo, hoảng loạn nhìn quanh quất. May mà mọi người đã về chỗ ngồi, còn trơ lại mỗi Liễu Triệt Ngạn đứng ngây ra như phỗng, mắt đỏ hoe trông đến là tội nghiệp.

Tôi hít sâu một hơi, đá mắt ra hiệu cho Địch Cửu Thương nhìn sang bên kia hòng đánh lạc hướng để rút tay về.

Nhưng hắn vẫn quyết tâm coi trời bằng vung, ngó lơ Liễu Triệt Ngạn đang chực trào nước mắt.

Hắn đưa tay tôi lên áp vào má mình, chậm rãi cọ nhẹ đầy dâm mị, giọng trầm thấp khàn đục vang lên: "Tay của anh mang lại cảm giác an toàn lắm. Giống hệt như lòng em..."

Đôi mắt đen láy của hắn ẩn chứa sự cuồng nhiệt b*nh h**n: "Em si mê anh bao nhiêu thì thân xác này cũng khao khát, tham lam hơi ấm của anh bấy nhiêu."

Tôi cứng đờ người. Màn tỏ tình tr*n tr** bất ngờ khiến không gian xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.

Này người anh em!

Đã bảo là nước chảy đá mòn cơ mà!

Đã bảo là sẽ nỗ lực trong lúc tập gym cơ mà!

Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để từ chối huấn luyện viên thể hình, tính toán đủ đường để tránh hiềm nghi sau khi quay lại làm việc hòng làm nguội bớt cái đầu nóng của đám fan CP.

Ai ngờ hắn lại chọn ngay cái lúc ngồi trên máy bay để tấn công trực diện...

Hắn bỗng cười rạng rỡ, cố tình chớp chớp đôi mắt đẹp mê hồn ra chiều nũng nịu: "Anh tuyệt đối không được... có ý định đá em đâu đấy nhé!"

10

Đá thì chắc chắn là đá không nổi, chạy trời không khỏi nắng.

Đã không thoát được thì tôi đành chấp nhận số phận. Vẫn còn vài ngày nữa mới hết kỳ nghỉ phép, tôi vui vẻ nhận luôn tay huấn luyện viên thể hình mà hắn giới thiệu.

Ngày đầu tiên đi tập, tôi hào phóng mời huấn luyện viên đi ăn một bữa. Kết quả bị chụp trộm, lại được lên hot search ngồi chễm chệ.

Mãi đến hôm sau khi nhận được điện thoại của Triệu Thanh tôi mới biết chuyện tày trời ấy. Cậu ta bảo chẳng có tay săn ảnh nào liên hệ ra giá, nhìn chiều hướng thảo luận trên mạng thì đoán chừng có kẻ đứng sau giật dây.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!