Khoan.
Nhớ lại mấy cảnh thân mật trong quảng cáo, tôi thức thời ngậm miệng lại ngay.
Dù sao thì chỉ có một mình hắn, tôi cũng chẳng thể nào tạo ra được đám fan CP hùng hậu ấy.
Thế nhưng, qua một màn thao tác đi vào lòng đất của hắn, làn sóng gào thét bên phía đám đông lại được đà leo l*n đ*nh điểm mới.
"Thấy chưa! Là Cửu Thương chủ động nắm tay đấy!"
"An An của chúng ta ngượng kìa! Đáng yêu quá đi mất!"
"Ha ha ha ha ha! Fan only mau thoái lui đi! Cửu Trấn Hoa Chương là chân ái!"
Không phải!
Vẫn chưa phải là thật đâu!
Sao mấy chị em cái gì cũng soi ra được thế hả?
Cả phản ứng của Địch Cửu Thương nữa chứ.
Tôi bị bọn họ xoay như chong chóng, đầu óc bắt đầu quay cuồng, choáng váng.
"Anh ơi, anh tỉnh lại đi!"
Hả?
Giọng của Địch Cửu Thương.
Sao tự dưng hắn lại nói câu đó?
Quan trọng nhất là, không phải nên buông tay ra để tránh hiềm nghi trước sao?
9
Trong cơn mê man, tôi hoảng loạn hét toáng lên: "Địch Cửu Thương... có chó săn... buông anh ra..."
Văng vẳng bên tai dường như vẫn còn tiếng xì xào bàn tán chuyện chúng tôi là một đôi.
Tôi cuống quýt thanh minh: "Không... không phải... không phải thật đâu!"
Chắc chắn tại cái bàn tay hư hỏng của Địch Cửu Thương m*n tr*n sướng quá nên tôi mới mộng mị như thế!
"An Quyến, tỉnh dậy mau! An Quyến!"
Sao Triệu Thanh cũng ở đây?
Chẳng phải cậu ta đi báo cảnh sát rồi sao?
Tiếng cãi vã ồn ào tắt ngúm.
Ý thức dần hồi phục, tôi mở choàng mắt thì đập ngay vào mặt là vẻ lo lắng sốt sắng của Địch Cửu Thương.
Tôi chớp mắt liên tục, hồn vía vẫn còn đang treo ngược cành cây.
Một giọng nói chua loét, đầy vẻ tức tối vang lên: "An Quyến, anh mau buông tay ra! Tay anh Cửu Thương bị anh nắm đỏ hết cả rồi kìa!"
Tôi đảo mắt nhìn sang. Hóa ra là Liễu Triệt Ngạn, khách mời cố định của chương trình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!