Chương 7: (Vô Đề)

Khi ấy không một ai lên tiếng.

Cũng không ai đứng ra nói một câu công bằng.

Giờ thì hay rồi.

Từng người từng người lắc mình một cái, tất cả đều biến thành chính nghĩa chi sĩ.

Ta kéo nhẹ khóe môi, nụ cười đầy lạnh lẽo và dò xét.

Lư Tề đã từng nói với ta không chỉ một lần:

Thứ gọi là họ hàng thân tộc, tuyệt đối không thể coi là thật.

Chỉ là một đám kẻ theo lợi tránh hại.

Có lợi thì chen chúc xông lên, không lợi thì tan tác như chim thú.

Không cần vì bọn họ mà phí tâm lực.

Nhưng nhất định phải đề phòng họ ngáng chân.

Năm đó khi Lư Tề đưa ta tới chỗ ngoại tổ phụ, việc đầu tiên hắn làm là nhắc nhở:

"Lão tướng quân, nhất định phải đề phòng đám người họ Cố kia. Sau này Tuế Ninh một khi nổi lên, bọn họ chắc chắn sẽ mặt dày dán tới."

"Tuế Ninh tâm tư thuần tịnh, không giỏi đối phó người phức tạp. Một khi bị bọn họ quấn lấy, cho dù không bị nuốt sống cũng sẽ bị lột mất một lớp da."

"Chi bằng phòng bị từ sớm."

Ngoại tổ phụ vô cùng tán thành.

Ông lập tức viết thư nhờ Lư Tề đưa vào ngự tiền, nói rằng vì lo lắng đứa cháu duy nhất bị phụ thân lang tâm cẩu phế cùng tộc nhân bắt nạt, đến chiến báo cũng không xem nổi nữa.

Lúc ấy hoàng thượng rất dựa vào ông.

Nghe tin liền lập tức sai Hộ bộ và Hình bộ cùng xử lý việc đoạn tuyệt quan hệ giữa ta và Cố gia.

Còn đích thân ban thánh chỉ, lập lại thân phận cho ta.

Theo thánh chỉ ấy, ta trở thành đích tôn nữ của Hạ lão tướng quân.

Cố Tuế Ninh ba năm trước đã c.h.ế.t.

Người đang sống rực rỡ bây giờ là Hạ Tuế Ninh.

Không có một chút quan hệ nào với Cố gia.

Sắc mặt tộc nhân họ Cố đều tái xanh.

8

Sắc mặt Cố Thị Lang thay đổi mấy lần, cuối cùng ông ta chọn khoác lên vẻ mặt từ bi.

Ông ta giả vờ đau lòng nói:

"Đứa nhỏ này, con đang nói cái gì vậy? Cái gì mà giữa chúng ta không còn quan hệ?"

"Vi phụ năm đó chỉ là nhất thời tức giận, sao có thể thật sự không nhận con là nữ nhi mình!"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!