Chương 3: (Vô Đề)

Cũng là hắn, khi ta vừa có thể xuống giường, liền trong đêm thuê xe, đưa ta đến nơi biên quan chỗ ngoại tổ phụ.

Suốt dọc đường, hắn đỡ ta, vành mắt đỏ hoe:

"Tuế Ninh tốt như vậy, sao lại phải chịu tội lớn thế này."

Bị hắn nói như vậy, trong lòng ta lập tức dâng lên nỗi tủi thân, nước mắt cũng muốn trào ra.

Hắn lại vội vàng "phi phi phi" mấy tiếng:

"Cái gì mà chịu tội, cái này gọi là đi trừ xui!"

"Qua một lần như thế, những thứ hỏng bét, thất đức, vô phúc kia, đều cút xa hết rồi."

"Sau này Tuế Ninh của chúng ta, toàn là ngày lành tháng tốt."

Một câu xoay chuyển của hắn, khiến nước mắt ta đang dâng lên phải nghẹn lại.

Trong đầu chỉ toàn nghĩ:

Rốt cuộc ta là gặp nạn… hay là đi trừ xui? Cuối cùng, ta lựa chọn tin lời hắn nói.

Sau đó, lặng lẽ nghe hắn tiếp tục nói.

Hắn nói: "Cái hôn này từ được quá tốt, chúng ta không cần dây dưa cả đời với loại người rác rưởi ấy nữa; mấy roi này đ.á.n. h cũng tốt, sau này khỏi bị cả Cố gia hút m.á. u đến cạn."

"Tuế Ninh, món nợ này chúng ta phải biết tính, bị từ hôn, bị đuổi khỏi nhà, không phải là chúng ta thiệt, mà là chúng ta lời."

Ta nghe mà mơ mơ hồ hồ, đặc biệt là với những chữ "chúng ta", "bọn ta" mà hắn lặp đi lặp lại, có chút ngẩn người.

Ta với hắn vốn quen biết chưa sâu, sao lại thành "chúng ta", "bọn ta" rồi?

Đến khi ta có sức nói chuyện, hắn đã rời đi.

Ngoại tổ phụ cảm kích hắn cứu ta, liền cho hắn một tấm lệnh bài, nói rằng nếu muốn tòng quân, bất cứ lúc nào cũng có thể đến.

Khi ấy Lư Tề kích động nói:

"Ta nhất định sẽ đến."

Ta tưởng chỉ là một câu khách sáo.

Ai ngờ ba tháng sau, Lư Tề thật sự đến.

Tuy vì Lư thái phó không đồng ý nên hắn không thể nhập ngũ, nhưng hắn vẫn ở trong quân doanh nửa tháng. 

Ta dẫn hắn đi khắp doanh trại, còn dẫn hắn tham gia một lần tập kích Bắc Man.

Ta hỏi hắn vì sao lại đến nơi này.

Hắn nói nơi này có Tuế Ninh, có Tuế Ninh ở đây, sao hắn lại không đến?

Không những hắn sẽ đến, mà còn sẽ luôn luôn đến.

Lại ba tháng sau, hắn lại đến.

Từ kinh thành đến vùng Bắc địa, đi đi về về phải nửa tháng.

Ba năm qua, hắn cứ như vậy, lấy ba tháng làm kỳ hạn, hết chuyến này đến chuyến khác qua lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!