Sau khi nghe xong nhiều chuyện, ta phát hiện chúng thật sự hại người.
Bởi vì trong đó luôn tuyên truyền rằng, nếu một người yêu ngươi, thì phải vì ngươi làm cái này, làm cái kia.
Nghe đến mức ta tê cả da đầu.
Đó đâu phải là yêu người? Chẳng qua chỉ là nhân danh tình yêu, tìm một kẻ hầu hạ thuận tay thuận ý mà thôi.
Ta đã sửa lại cách nghĩ của Lư Tề rất nhiều lần.
Hắn nói hắn hiểu, bởi vì mẫu thân hắn từng diễn không ít vở bi kịch kiểu như vậy.
Thế nên ta mới yên tâm.
Nhưng khi đặt vào những chuyện cụ thể, vẫn phải nhắc nhở hắn. Như vậy mới là thật sự chịu trách nhiệm với hắn.
Tình yêu chân chính là thứ có thể chịu đựng được sự bào mòn của năm tháng.
Còn nếu nhân danh tình yêu mà dung túng cho lòng tham, cơn giận, sự ngu si và những vọng niệm trong bản tính con người, thì chỉ khiến người ta bước vào con đường tuyệt lộ.
May mà cả hai chúng ta đều có thể nghe lọt tai những lời không dễ nghe, nhưng có thể ngăn người ta đi lệch đường.
Chúng ta đều có trách nhiệm nhắc nhở đối phương bất cứ lúc nào, sẵn sàng đưa tay kéo đối phương một cái.
Bởi vì chúng ta sẽ nắm tay nhau đi hết cả đời.
14
Ta và Cố Thị Lang đã hẹn, bảy ngày sau sẽ gặp hai đứa con riêng của ông ta.
Ai ngờ, đêm ngày thứ sáu, bọn chúng đã tìm đến trước.
Lư Tề nhắc ta:
"Cặp con của Cố Thị Lang đó, ta đã dò hỏi rồi, bị nuôi dạy có hơi ngây thơ. Chúng cứ tưởng cả thế gian đều là người tốt, đặc biệt là cho rằng phụ mẫu chúng là người cực kỳ tốt. Tỷ tỷ nên chuẩn bị tâm lý trước, kẻo lúc đó bị mấy lời ngốc nghếch của chúng chọc tức."
Ta gật đầu.
Quay đầu liền định địa điểm gặp mặt ở sâu trong ngõ, quán ăn nhỏ kín đáo kia.
Ở đó yên tĩnh, tiện cho ta mắng người.
Quán ăn thực ra là do Lư Tề mở, là tài sản riêng của hắn, rất kín đáo, ngay cả Lư Thái Phó và mẫu thân hắn cũng không biết.
Hắn từng đùa rằng, lỡ có ngày bị tịch thu gia sản, thì cái quán này chính là đường lui giữ mạng.
Bây giờ nơi này thường bị ta dùng làm chỗ xử lý việc riêng.
Nơi chốn vắng vẻ, ít người qua lại.
Bề ngoài chỉ bán vài món ăn vặt nhỏ cho khách, coi như một xưởng nhỏ, thỉnh thoảng tiếp đãi vài vị khách quen thích yên tĩnh.
Lần này ta không chọn chỗ gần cửa sổ, mà chọn một góc cực kỳ kín đáo để ngồi.
Hai đứa trẻ kia rất nhanh đã được dẫn đến trước mặt ta.
Sau khi mẫu thân qua đời chưa được mấy ngày, Cố Thị Lang đã tái giá.
Chưa đến nửa năm sau, kế mẫu đã sinh cho ông ta một đôi long phượng thai.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!