Chương 5: (Vô Đề)

25.

Tên tướng mặt sẹo giận dữ, phất tay, man binh phía sau lập tức ùn ùn xông lên.

"Lùi!"

Một tay Tiêu Tranh ôm ngang eo ta, bước mấy bước đâm sầm vào cửa lò rèn nhà mình. Cửa gỗ du nặng nề vừa đóng sập, mấy lưỡi đao cong đã chém mạnh vào khung cửa. Tiêu Tranh nhặt cây then cửa bằng sắt to bằng cánh tay, "choang" một tiếng, khóa chết cửa lại. Bên ngoài vang lên tiếng đập cửa không ngừng. Tiêu Tranh dựa lưng vào cửa th* d*c, thanh đao trong tay đã mẻ không còn ra hình dạng ban đầu.

Ngoài cửa vang lên giọng the thé của Giang Đại Quý:

"Tiêu Tranh! Đừng chống cự nữa, cổng thành đã bị phá rồi, thành này đã là vật trong túi của Đại Hãn!"

Tiếng đập cửa tạm ngừng, Giang Đại Quý ghé sát khe cửa, giọng càng lúc càng gần:

"Đại Hãn nói rồi, chỉ cần ngươi cúi đầu, với bản lĩnh của ngươi, vinh hoa phú quý hưởng không hết. Khi đó ngươi vẫn là con rể ta, người một nhà chúng ta…"

"Người một nhà cái đầu chó nhà ngươi."

Tiêu Tranh nhổ một bãi nước bọt, "Ông đây đã nói rồi, ngươi còn dám xuất hiện trước mặt ông đây lần nữa, ông đây sẽ lột da ngươi."

Giang Đại Quý nghẹn họng một chút, ngay sau đó hét lên:

"Cho mặt mũi mà không biết nhận! Phá cho ta! Phá xong thì chặt nát tên đàn ông đó cho chó ăn, còn con đàn bà…"

Những lời bẩn thỉu phía sau bị tiếng đập cửa mới lấn át. Tiêu Tranh vứt thanh đao hỏng, kéo ta tới cửa hầm rượu ở góc tường.

"Xuống đi!"

Ta đứng yên không nhúc nhích, tay siết chặt con dao găm.

"Điếc à?"

Hắn nhíu mày, bàn tay đầy máu định đẩy ta, đưa lên giữa không trung rồi lại rụt về, chỉ dùng mu bàn tay khẽ chạm vào má ta.

"Dưới hầm có một lối thông ra giếng khô ngoài thành. Nhớ kỹ, đi về hướng bắc, đừng quay đầu lại."

Cửa gỗ phát ra tiếng kẽo kẹt sắp sập. Thấy ta không nhúc nhích, hắn sốt ruột, duỗi tay kéo ta.

"Nghe lời! Cả đời này ông đây chưa từng cầu xin ai…"

Ta lùi mạnh một bước, tránh bàn tay hắn, trở tay đặt dao găm ngang cổ mình.

"Ta không đi." Nước mắt xoay vòng trong hốc mắt.

"Chàng chết rồi, ta cũng không sống nổi. Chết dọc đường chi bằng chết bên cạnh chàng."

Tiêu Tranh sững người, đôi tay run lên, mắt cũng đỏ hoe:

"Vợ của ta là… nàng còn cứng đầu hơn cả cái then cửa gỗ."

Ầm vang một tiếng thật lớn. Cửa bị đập vỡ, sập xuống. Tiêu Tranh không ép ta nữa. Hắn quay người lấy một thanh trọng kiếm treo trên tường. Kiếm rút ra khỏi vỏ, hai tay cầm kiếm che chắn ta phía sau:

"Không đi, vậy thì xem nam nhân của nàng giết chó thế nào."

Man binh như nước lũ tràn vào. Kiếm của Tiêu Tranh quét ngang, hai tên đi đầu đã kêu thảm rồi bị chém đứt ngang lưng. Máu bắn tung tóe. Ta vẫn nắm chặt dao găm, nhìn bóng lưng hắn che chắn cho ta mọi đao thương. Lò rèn vốn chật chội, man binh càng lúc càng đông, dần dần Tiêu Tranh bị ép phải lùi từng bước. Giang Đại Quý trốn sau cửa, dường như nhận ra tật cũ ở chân Tiêu Tranh:

"Chém chân hắn! Chân hắn từng bị thương!"

26.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!