Chương 4: (Vô Đề)

18.

Hắn đưa tay sờ mặt ta, "Đôi tay này của ta dính quá nhiều máu, mệnh cứng, cũng không có phúc. Nhỡ đâu một ngày ta cũng không bảo vệ được…"

Ta bịt miệng hắn lại. Hắn kéo tay ta xuống, siết chặt trong lòng bàn tay, "Ta không sợ khổ, cũng không sợ chết."

Tiêu Tranh vùi mặt vào lòng bàn tay ta, "Nhưng ta sợ có thêm ràng buộc, thế đạo này sẽ không cho ta lựa chọn. Hai ta cứ như vậy, là tốt rồi."

Đêm đó hắn ôm ta rất chặt, nhưng ta biết, thứ hắn thật sự sợ là thế đạo sắp sụp đổ này không dung chứa nổi một mái nhà yên ổn, càng không bao dung nổi một sinh mệnh mới. Chỉ là không ai ngờ được, ta còn chưa kịp khuyên hắn, khói lửa biên quan đã lan tới tận cửa trấn. Tin biên quan thất thủ truyền đến, mấy nhà phú hộ trên trấn phía tây trấn đã rục rịch lúc nửa đêm, chỉ huy gia đinh khuân rương lên xe, tiếng bánh xe nghiền trên đá xanh vang lên từng tiếng kẽo kẹt suốt đêm.

Trời vừa hửng sáng, mấy cánh cổng sơn đỏ đã khóa chặt, chỉ còn lại đầy dấu vó ngựa lộn xộn. Giá gạo tăng vọt, hôm qua tiền đồng còn đổi được nửa bao gạo cũ, hôm nay đến cám cũng không mua nổi. Chủ tiệm lương thực tháo nửa cánh cửa, tay cầm chày cán bột, trừng mắt đề phòng đám dân chạy nạn đói khát từ phương bắc đến. Lò rèn cháy còn mạnh hơn thường ngày. Những hán tử vốn chỉ biết cày ruộng đều ôm nồi sắt, lưỡi cày hỏng tới, cầu xin Tiêu Tranh rèn thành thứ có thể giết người. Mặt A Phúc bị hun khói đen sì, kẹp một miếng sắt vừa ra hình, mở to mắt nhìn Tiêu Tranh.

"Nhúng."

Mỗi nhát búa của Tiêu Tranh đều dồn hết sức lực. Ta nhìn mà trong lòng hiểu rõ, hắn không còn rèn sắt nữa, mà là rèn mệnh. Vừa quá giờ ngọ, Triệu Kỳ đạp cửa xông vào, hai mắt đỏ ngầu.

"Tướng quân! Đêm qua, tên huyện lệnh chó chết đó đã cuốn hết ngân khố, dắt theo em vợ chạy trốn từ cửa sau rồi! Giờ cửa thành không ai quản, quân giữ thành cũng tan tác hơn nửa!"

Kìm trong tay A Phúc rơi choang xuống đất, hắn đứng sững tại chỗ. Triệu Kỳ sải bước tới, túm lấy tay Tiêu Tranh:

"Doanh trại của quân tiên phong Bắc Man cách đây chưa tới ba mươi dặm, toàn là lũ giết người không chớp mắt! Không đi thì chỉ có chôn cùng cái trấn rách nát này thôi!"

Tiêu Tranh nhúng thanh đao vừa khai phong vào thùng nước, xèo một tiếng, hơi trắng bốc lên.

"A Phúc."

A Phúc bước ra khỏi ống gió hai bước.

"Đưa sư nương đi cùng Triệu Kỳ. Xuôi về phía Nam, tới Giang Lăng."

Tiêu Tranh lấy từ trong ngực ra một bọc vải ném cho A Phúc, "Lộ phí, trên đường đi đừng để sư nương đói."

Triệu Kỳ sững người, "Thế còn ngài?"

Tiêu Tranh không trả lời, chỉ quay sang phía ta, nhưng ánh mắt lại không dám nhìn thẳng. Ta đặt kim chỉ xuống, nhặt chiếc kìm A Phúc làm rơi, đặt lại bên lò, rồi nhẹ nhàng phủi tro trên tay áo Tiêu Tranh.

"Triệu Kỳ, huynh đưa A Phúc đi đi."

19.

"Tẩu tử! Tẩu…" Triệu Kỳ sốt ruột giậm chân.

"Ta biết." Ta ngắt lời hắn, nhìn thẳng vào ánh mắt sững sờ của Tiêu Tranh, "Chàng sợ liên lụy ta, sợ ta sẽ chết."

Yết hầu hắn khẽ động, không phủ nhận.

"Nhưng đêm đêm chàng mài đao, chẳng phải chính là chờ ngày này sao?"

Ta nắm chặt nắm tay đang siết chặt của hắn, "Đã là đường chết, vậy thì càng tốt." Ta mỉm cười, "Đường xuống Hoàng Tuyền tối lắm, ta cũng sợ người lạ."

Môi hắn mấp máy, dường như muốn mắng ta hồ đồ, nhưng nhìn vào mắt ta, hắn đột ngột siết chặt tay ta, ta bỗng thấy vô cùng vững tâm.

"Được." Hắn chỉ nói một chữ, quay sang Triệu Kỳ, do dự trong mắt đã bị đốt thành tro tàn.

"Triệu Kỳ, tháo ván cửa."

Tiêu Tranh vớt trường đao ra khỏi thùng nước, ngón cái lướt nhẹ trên lưỡi đao.

"Huyện lệnh đã tháo chạy, vậy cái trấn này, ông đây sẽ phòng thủ."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!