6.
Chợ phiên ồn ào náo nhiệt. Chưởng quầy tiệm gạo là một ông lão khôn khéo, nghe nhắc tới sổ của Tiêu Tranh, mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, cân gạo, rót dầu xong còn lấy ngón tay quệt miệng bình, sợ dư ra một giọt. Ta không dám nán lại, kéo chiếc nón rơm rách nát xuống thấp hơn rồi men theo chân tường lẩn đi.
Đi ngang qua tiệm bánh bao, lúc hơi nước từ xửng hấp tản ra, ta chợt thấy một bóng đen co quắp ở góc phố, chính là A Phúc. Hắn nằm sấp trong ổ tuyết, một chân gập lại ở góc độ quái dị. Ta vội sờ số tiền đồng còn lại trong ngực.
"Ông chủ, hai cái bánh bao thịt, loại to."
Bánh bao nóng hổi nhét vào lòng A Phúc, hắn run bắn người, ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt ban đầu là hoảng sợ, sau đó nước mắt lập tức dâng đầy hốc mắt. Hắn kích động mấp máy môi:
"Chạy mau."
Tim ta thắt lại. Vừa định lên tiếng thì phía đối diện đường có một người đàn ông mặc áo vải xanh ngắn đang nhìn chằm chằm vào ta, chính là Lưu Tam, chó săn của người môi giới. Bị phát hiện rồi. Phản ứng đầu tiên của ta là chạy về tiệm rèn, nhưng vừa nhấc chân lại cưỡng ép dừng lại. Nếu ta lại dẫn bọn súc sinh này tới đó, e rằng ơn cứu mạng kia cũng đến hồi chấm dứt. Ta nghiến răng quay người, cố ý chui vào những con hẻm tối tăm chật hẹp.
Người phía sau không sao cắt đuôi được, tiếng bước chân ngày càng đến gần, còn nghe thấy tiếng huýt sáo đắc ý.
"Chạy đi, chạy nữa đi, tiểu tiện nhân!"
Phía trước là bức tường đổ nát, hết đường rồi. Lưu Tam dẫn hai tên lưu manh chặn ở đầu hẻm, trong tay tung hứng mấy hòn đá không biết nhặt được từ đâu
"Sao không chạy nữa?" Lưu Tam cười hề hề, lộ ra hàm răng vàng khè.
"Quản sự nói rồi, chỉ cần bắt được ngươi về là thưởng lớn. Ngươi ngoan ngoãn thì bọn ta còn nhẹ tay một chút."
"Đừng lại đây!" Ta chộp nửa viên gạch vỡ dưới đất, nhưng tay run rẩy dữ dội.
"Ồ, vẫn là cứng đầu à." Lưu Tam nhổ bãi đờm, liếc nhìn hai tên kia.
"Lên! Giữ chặt lại, để ta xử lý trước đã."
Ngay khi hai tên mặt mày hung tợn kia áp sát, một bóng đen gầy nhỏ bất ngờ lao ra, ôm chặt lấy chân Lưu Tam, há miệng cắn xuống. Là A Phúc! Thế mà hắn kéo lê cái chân gãy bò tới đây!
"A! Buông ra! Đồ ăn mày thối tha nhà ngươi!"
Lưu Tam đau đớn gào lên, nhấc chân đá mạnh vào ngực A Phúc. Mấy cú đá liên tiếp khiến A Phúc bị văng tít vào góc tường.
"A Phúc!"
Ta vừa lao tới đã bị hai tên kia túm tóc, đè mạnh vào tường. Bàn tay thô ráp sắp thò vào cổ áo ta, A Phúc khó nhọc vươn tay về phía ta, miệng chỉ toàn tiếng rên đau đớn. Lưu Tam xoa xoa cái chân bị cắn, rút dao ngắn bên hông.
"Khốn kiếp, ông đây băm vằm tiểu tạp chủng này trước!"
Lưỡi dao lóe lên ánh sáng lạnh, ta nhắm mắt hét chói tai.
7
Xèo ~~
Một tiếng xèo vang lên, mùi da thịt cháy khét lập tức lan khắp con hẻm.
"A a a!!"
Lưu Tam ôm mặt lăn lộn trên đất, gào thét thảm thiết. Một chiếc kìm gắp than đỏ rực cắm phập xuống tuyết bên cạnh hắn, xèo xèo bốc lên làn khói trắng. Tiêu Tranh bước qua Lưu Tam đang lăn lộn, thong thả đi tới trước mặt ta, nhổ chiếc kìm lên, tiện tay hất rơi tuyết nước, giọng trầm thấp:
"Người của ta, ngươi cũng dám động vào?"
Hai tên lưu manh sợ vỡ mật, không rảnh lo cho Lưu Tam, lăn lê bò toài biến mất ở đầu hẻm. Tiêu Tranh không đuổi theo, chỉ chán ghét liếc kẻ còn đang lăn lộn trong tuyết. Hắn cúi xuống, một tay nhấc A Phúc đã bất tỉnh, quay đầu hất cằm với ta.
"Theo ta."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!