Chương 3: (Vô Đề)

Từ tẩm cung của Hoàng hậu trở về đã là canh hai. 

Nghĩ đến việc ngày mai được xuất cung, ta vội vàng thu dọn hành lý.

Những dòng chữ kia cuống cuồng đến phát điên:

[A, mình đã bỏ lỡ chuyện gì thế này? Sao em gái cưng lại sắp gả cho người khác rồi? Em gái à, nhân lúc Hoàng hậu chưa bẩm báo với Thánh thượng, mau đi nói rõ ràng với người đi!]

[Haiz! Ta thật sự không hiểu con đang nghĩ gì nữa? Thôi Ngạn thiếu cảm giác an toàn, cần người dỗ dành, lại còn cao ngạo. 

Những điều độc giả chúng ta đều biết, sao con lại có thể không biết chứ? Chẳng lẽ vì chút chuyện nhỏ này mà làm loạn thành ra thế sao?]

[Ta không cần biết ngươi là ai, ta ra lệnh cho ngươi mau rời khỏi thân xác con gái ta ngay! 

Con gái à, con còn ở đây dỗi hờn, người ta là Khương Đường đang tranh đang giành kìa, đang kéo Thôi Ngạn đi bôi t.h.u.ố. c thảo d.ư.ợ. c chống muỗi đốt kìa! Con gái ơi, tỉnh lại đi!]

...

Ta trực tiếp nhắm mắt đi ngủ.

Sáng hôm sau, ta dậy sớm xếp hàng trong đoàn cung nữ chờ xuất cung.

Vừa nghĩ đến việc sắp được gặp phụ mẫu và cháu nhỏ, ý cười nơi khóe môi ta không sao kìm nén được.

Suốt dọc đường, những cung nữ được thả ra đều chào hỏi ta:

"Chúc mừng cô cô." Ta cũng mỉm cười gật đầu.

Trớ trêu thay, vào ngày lành thế này, vẫn có kẻ đến tìm chuyện không vui.

Khương Đường chống nạnh chắn trước mặt ta:

"Đây là ai thế này? Chẳng phải là Tuế An cô cô oai phong nhất của chúng ta sao? Thôi thị vệ đã gạch tên nàng khỏi danh sách xuất cung rồi, nàng còn ở đây xếp hàng làm gì?"

Đám cung nữ vừa cười chúc mừng ta liền ngượng nghịu dời bước chân.

Thôi Ngạn cau mày đứng trước mặt ta:

"Chỉ có cung nữ có tên trong danh sách mới được xuất cung, có kẻ tưởng rằng cứ đứng xếp hàng thì ta sẽ thả nàng ta ra sao?"

Những dòng chữ kia lo lắng đến hỏng cả rồi:

[Nam chính à ngươi bớt cao ngạo đi được không, vợ sắp chạy mất rồi mà còn ở đó làm màu!]

[Bé cưng nữ chính, nàng đừng nhìn ngữ khí hắn thối như vậy, thực ra hắn cầm hai bản danh sách đấy, nàng dỗ hắn một chút là hắn sẽ tuyên đọc bản danh sách cho phép nàng xuất cung ngay.]

[Nàng xem hắn đứng thẳng tắp vậy thôi, thực ra tay ở sau lưng sắp bóp nát cánh tay mình rồi, bé cưng à, nàng hãy xuống nước một chút đi, đôi trẻ cãi nhau làm gì cơ chứ.]

Ta ưỡn thẳng lưng, một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho hắn.

Thấy ta không đáp lời, Thôi Ngạn sáp lại gần Khương Đường:

"Sau khi muội về phủ, ta sẽ bảo mẫu thân gửi thiệp cho muội! Chẳng phải muội nói muốn đi ngâm suối nước nóng sao? Đến lúc đó muội đi cùng mẫu thân ta, ta sẽ hộ tống mọi người cùng đi."

Rõ ràng đã quyết định thành hôn với Thất hoàng t.ử, nhưng nghe những lời này của Thôi Ngạn, lòng ta vẫn không tránh khỏi một chút hụt hẫng và xót xa.

Năm xưa khi mới vào cung chưa hiểu quy tắc, bị ma ma phạt quỳ giữa trời băng đất tuyết đến mức để lại tật ở chân, Thôi Ngạn từng đau lòng nắm lấy tay ta:

"Tuế An, đợi nàng đủ hai mươi lăm tuổi được xuất cung, ta sẽ đưa nàng đi ngâm suối nước nóng, ta đã hỏi đại phu rồi, suối nước nóng có thể xua tan hàn khí. 

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!