25
Vào cung, tự nhiên phải ăn vận lộng lẫy.
Chỉ là thời gian quá gấp, không kịp may y phục mới, Ngụy Chiêu liền sai tiệm may mang đến rất nhiều y phục may sẵn cho ta chọn.
Nhưng thân hình ta quá gầy nhỏ, dù là bộ nhỏ nhất mặc lên người cũng rộng thùng thình, trông rất buồn cười.
Ngụy Chiêu ngồi ở vị trí chủ tọa, nhấp trà nhìn ta thử y phục, chân mày chưa từng giãn ra.
Trước mặt hắn vốn đã khiến ta căng thẳng, huống chi mấy ngày trước chúng ta còn âm sai dương thác mà cùng chung giường.
Trong lòng ta rối bời, nhỏ giọng nói:
"Nếu không… ta cáo bệnh, không đi nữa được không?"
Ngụy Chiêu ngẩng mắt nhìn ta:
"Nàng không muốn đi?"
"Không phải." Ta vội nói, "Ta muốn đi."
"Lần đầu vào cung nên sợ?"
Ngụy Chiêu đặt chén trà xuống bàn, nhướng mày:
"Nàng là vị hôn thê của Ngụy Chiêu ta. Chỉ cần ta còn sống, không ai dám làm khó nàng."
Ta sững lại.
Đây… là đang chống lưng cho ta sao?
Dù biết phần lớn là mình nghĩ nhiều, sống mũi vẫn không khỏi cay cay.
Ta vội cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng.
26
Dù thế nào, cung yến vẫn phải đi.
Ta cùng Ngụy Chiêu ngồi xe ngựa tiến cung, gia quyến các đại thần khác đều phải xuống xe đi bộ từ cổng cung.
Chỉ có xe ngựa của Ngụy phủ được thông hành không trở ngại, nơi đi qua, không ai không kính cẩn.
Không biết bao lâu sau, xe ngựa dừng lại.
Ngụy Chiêu đỡ ta xuống, vượt qua đám người đang hành lễ, dẫn ta đi về phía Ngự hoa viên.
Kiếp trước ta cũng thường vào cung, biết nam nhân nhân bên ngoài không thể tùy tiện tiến vào Ngự hoa viên, liền vội nói:
"Điện soái, ngài không thể vào trong."
Ngụy Chiêu liếc ta một cái, không đáp.
Đến trước Ngự hoa viên, hắn dừng bước:
"Vào đi, Hoàng hậu nương nương đã đợi nàng."
"Nếu có kẻ muốn ra oai với nàng… cứ đ.á.n. h trả lại, nghe rõ chưa?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!