Ngụy Chiêu nhảy từ mái xuống, miệng nói người khác ngốc, nhưng vẫn khom người ngồi xuống bên cạnh ta.
Mùi rượu lan trong gió đêm, mang vị đắng chát.
Ta vẫn nhớ lời nha hoàn nói gần đây không nên chọc hắn, sợ nói sai điều gì, liền im lặng ngồi cứng đờ.
Ngụy Chiêu cũng không để ý sự im lặng của ta, ngửa đầu uống một ngụm rượu.
Xung quanh chỉ còn tiếng côn trùng khe khẽ và âm thanh nuốt rượu của người bên cạnh.
Sự yên tĩnh dần sinh, ta thả lỏng cảnh giác.
Nhìn yết hầu hắn khẽ chuyển động khi nuốt, ta bỗng như bị quỷ sai khiến mà lên tiếng:
"Điện soái… rượu ngon không?"
Ngụy Chiêu khựng lại, liếc nhìn ta đầy tò mò, khóe môi cong lên một nụ cười xấu xa:
"Muốn nếm thử một ngụm không?"
23
Nhìn bình rượu hắn đưa tới, ta do dự một chút.
Rồi nhận lấy, học theo hắn mà ngửa đầu uống một ngụm lớn.
Không ngờ lại bị sặc, ho đến nghiêng ngả.
Ngụy Chiêu đưa cho ta một chiếc khăn, bật cười:
"Nàng cũng biết hàng đấy, biết rượu của ta ngàn vàng khó cầu, vừa cướp được đã uống liền."
Toàn thân ta như bốc cháy, đỏ từ vành tai xuống tận cổ, vùi mặt vào khăn không dám ngẩng lên.
Nhưng trên khăn… toàn là mùi của hắn.
Thanh lãnh, sạch sẽ, lại mang theo chút đắng nhẹ.
Mặt ta càng đỏ hơn.
Đầu óc mơ màng, chẳng biết hôm nay là ngày nào.
23
Ngụy Chiêu có lẽ sợ ta say rồi gây chuyện, nên không tiếp tục dụ ta uống.
Men rượu dâng lên, gan ta lớn hơn một chút, không còn sợ hắn như trước.
Ta tùy tiện ngồi xuống đất, gối mặt lên ghế, nhìn mặt hồ đen kịt mà ngẩn người.
Ngụy Chiêu tự uống rượu của hắn, ta tự ngẩn ngơ của ta, lại có một loại hòa hợp kỳ lạ.
"Điện soái."
"Ừ?"
"Nhà ngài… tối quá."
Ngụy Chiêu cúi mắt nhìn ta:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!