Chương 6: (Vô Đề)

Ta vội vàng bịt miệng muội ấy lại, cười gượng giải thích: "Có cơm chứ, làm sao mà không có cơm được, Thanh nhi đang đùa với huynh thôi."

Chẳng lẽ Tạ Bất Từ muốn nhìn Thanh nhi thêm một lúc nữa? Dẫu sao hôm nay nha đầu này cũng diện một bộ bối t. ử màu vàng nhạt, trông thanh khiết như đóa hoa cúc nhỏ, xinh đẹp vô cùng.

Ta đang cân nhắc xem nên tìm cớ gì để chuồn đi, nhường lại không gian cho hai người họ, thì ngoài cửa chợt vang lên tiếng thông báo của nha hoàn: "Tiểu thư, có một vị công t. ử họ Lăng đến tìm người."

Nghe thấy thế, ta bật dậy như lò xo, nụ cười trên mặt không sao nén lại được.

"Mời huynh ấy vào ——"

Nói được nửa câu, ta đảo mắt một vòng, đổi ý: "Không cần đâu, để ta ra ngoài."

Ta quay đầu nói với Thanh nhi và Tạ Bất Từ: "Thanh nhi, Thế t.ử, hai người cứ dùng bữa cùng nhau đi. Ta có việc, đi trước đây."

Tạ Bất Từ: "Ta cũng có việc, bữa cơm này để khi khác vậy."

Miệng thì nói muốn đi, nhưng cái m.ô.n. g hắn vẫn dính c.h.ặ. t trên ghế, không mảy may nhúc nhích.

Thanh nhi không chú ý đến những điều đó, nắm lấy tay áo ta hỏi: "Tỷ tỷ, tỷ định đi dùng bữa với Lăng công t. ử sao?"

Động tác định đứng dậy của Tạ Bất Từ khựng lại.

"Lăng công t. ử trước đây có nói món giò heo nhà huynh ấy làm rất ngon, ta đi nếm thử xem sao, nếu ngon sẽ mang về cho muội một cái."

"Được ạ!" Thanh nhi ngoan ngoãn buông tay.

Ta bước ra ngoài được vài bước, quay đầu lại thấy Tạ Bất Từ vẫn đứng đó.

"Thế t. ử không đi sao?"

Giọng hắn nhàn nhạt: "Nhà ta mới tuyển được đầu bếp làm bánh ngọt rất khéo, món bánh quế hoa ngon lắm, nàng có muốn..."

"Gần đây ta ăn đồ ngọt nhiều quá nên đang đau răng, không đi đâu."

Ta nói xong liền xoay người đi thẳng.

Phía sau truyền đến giọng nói của Tạ Bất Từ, mang theo mấy phần bực bội: "Ăn giò heo thì không đau răng sao?"

Ta khó hiểu quay lại liếc hắn một cái. 

Người này bị làm sao thế nhỉ? Ta ăn giò heo thì liên quan gì đến hắn? Hắn vốn không ăn món đó, việc ta đau răng hay không thì có liên quan gì tới hắn đâu?

"Thế t.ử, giò heo là thịt, bánh ngọt là đồ đường, sao mà giống nhau được?"

Mặt Tạ Bất Từ đen sầm lại.

11

Ta không thèm để ý đến hắn nữa, chạy chậm ra khỏi hoa sảnh.

Ngoài sân, Lăng Vân Thâm diện một bộ bào t. ử màu thiên thanh, đẹp đẽ đến mức trông không giống người phàm.

"Đợi lâu chưa?" Ta chạy đến trước mặt chàng, vừa thở hổn hển vừa hỏi.

"Vừa mới đến." Khóe miệng chàng hơi cong lên: "Chạy làm gì?"

"Sợ huynh đợi lâu quá rồi bỏ đi mất."

Lăng Vân Thâm khẽ cười một tiếng, từ trong tay áo lấy ra một gói giấy nhỏ đưa cho ta.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!