Chương 5: (Vô Đề)

Tạ Bất Từ liếc nhìn ta một cái, ánh mắt kia vừa bướng bỉnh vừa đầy vẻ uất ức, rồi hắn phất tay áo, xoay người bỏ đi.

Trong phòng yên tĩnh lại trong chốc lát. Tạ phu nhân thở dài, bất lực lắc đầu: "Đứa nhỏ này, càng lớn càng ngang ngạnh."

Ta cười gượng hai tiếng, không tiếp lời.

Mẹ ta nói muốn bắt đầu xem xét đối tượng cho ta, hỏi Thanh nhi có muốn cùng xem luôn không. 

Thanh nhi đảo mắt một vòng, dõng dạc nói: "Con còn nhỏ mà, cứ để tỷ tỷ trước ạ."

Ta cũng vội vàng phụ họa: "Phải đấy, phải đấy, Thanh nhi còn nhỏ, cứ chờ thêm chút nữa."

Miệng nói vậy, nhưng trong lòng ta đã bắt đầu tính toán — phải mau ch. óng thúc giục Tạ Bất Từ đến cầu thân thôi. Kiếp trước Thanh nhi đã chờ đợi cả đời, kiếp này không thể để muội ấy phải đợi thêm nữa.

Mẹ đặt chén trà xuống: "Được thôi, vậy xem cho A Nhược trước. Con thích kiểu người thế nào?"

"Công t. ử phủ Nghiêu Vương, Lăng Vân Thâm."

Bà vừa nghe xong đã phun cả ngụm trà ra ngoài, nước trà b.ắ. n đầy mặt ta.

"Con đúng là gan to tày trời! Hỏi con thích ai là để khách sáo một chút, ai cho phép con 'sư t. ử ngoạm' như thế? Cha con cũng chẳng phải rùa thần trong ao sen ở chùa, đến cả Hoàng thượng cũng không dám can thiệp vào hôn sự của Lăng Vân Thâm đâu. Năm đó Nghiêu Vương đã cứu giá Hoàng thượng hai lần trong cuộc biến loạn cung đình, những hai lần đấy! Mạng của Hoàng thượng là do ông ấy nhặt về mà có."

"Thì mẹ cứ đi hỏi thử xem sao." Ta sáp lại gần: "Biết đâu được?"

"Ta không muốn tự rước lấy nhục." 

Mẹ lườm ta một cái.

Thanh nhi ngồi bên cạnh bóc quýt, đầu cũng chẳng buồn ngẩng lên: "Mẹ, người cứ đi hỏi một chút xem. Ai thấy tỷ tỷ mà chẳng không dời nổi chân?"

Mẹ ta cạn lời, chỉ tay vào mũi Thanh nhi mà mắng: "Cái con bé này đúng là cuồng tỷ tỷ! Tỷ con có ăn phân thì con cũng bảo đó là cơm!"

"Mẹ!" Ta và Thanh nhi đồng thanh kêu lên.

Thanh nhi đỏ mặt nhét múi quýt vào miệng ta, lầm bầm: "Thì con thấy tỷ tỷ tốt mà..."

Ta vội vàng khoác vai Thanh nhi: "Cảm ơn Thanh nhi, nhưng mà chúng ta có thể đổi cách ví von khác không?"

Nàng ngoan ngoãn "vâng" một tiếng, vành tai đỏ ửng.

9

Chuyện này bị mẹ ta thoái thác cho qua chuyện, nhưng việc tìm nơi xem mắt thì bà lại thực sự để tâm. 

Ngay ngày hôm sau, bà đã bắt đầu lật xem danh sách, miệng lẩm bẩm: "Công t. ử nhà họ Lý văn chương tốt, công t. ử nhà họ Vương gia thế hiển hách, công t. ử nhà họ Triệu..."

Ta ngồi bên cạnh nghe mà đau cả đầu.

Nhưng nói cũng lạ, từ ngày ta dời về phủ, Tạ Bất Từ cứ cách dăm ba bữa lại tới tìm ta. Lần nào lý do cũng y hệt một kiểu — lại nhìn thấy những thứ không sạch sẽ rồi.

Lần đầu ta còn tin, lần thứ hai ta bán tín bán nghi, đến lần thứ ba thì ta hoàn toàn chẳng tin nổi nữa. Nếu tà ma  ở kinh thành này thực sự lộng hành đến mức ấy, bách tính sớm đã dọn đi sạch sành sanh rồi.

Nhưng lần nào ta cũng kéo Thanh nhi theo cùng. Chẳng phải ta cố ý, mà là hễ Thanh nhi nghe thấy Tạ Bất Từ đến là lại bưng trà rót nước, mang hoa quả theo sau, nói là "để giải khuây cho tỷ tỷ". 

Ta cũng không vạch trần, cứ để muội ấy ở bên cạnh bầu bạn.

Hôm nay Tạ Bất Từ lại tới.

Ba người ngồi trong hoa sảnh, bầu không khí quỷ dị không sao tả xiết.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!