Chương 4: (Vô Đề)

"Tỷ tỷ, bụng tỷ không đau nữa sao?"

"Hết đau rồi, ra ngoài hít thở chút không khí."

Nàng gật đầu, ánh mắt lại liếc về phía Lăng Vân Thâm, môi mấp máy, rốt cuộc không nhịn được: "Tỷ tỷ, hai người thực sự vừa mới quen?"

"Thật mà, gặp ở trà lâu, huynh ấy đi nhầm nhã gian."

Thanh nhi "ồ" một tiếng, nhưng ánh mắt nhìn ta rõ ràng viết: "Muội không tin."

Tạ Bất Từ bỗng nói: "Đã gặp rồi thì cùng đi thôi. Ta đưa Tuân Nhược về."

Ta còn chưa kịp mở miệng, Lăng Vân Thâm đã nói trước: "Không phiền Thế t.ử, để ta đưa Tuân tiểu thư về là được. Vừa rồi đã hứa với nàng ấy."

Hai nam t. ử đối mắt nhìn nhau trong chốc lát, hình như thấp thoáng có tia lửa điện xẹt qua lách tách.

7

Sau khi về phủ, Thanh nhi ôm chậu Diêu Hoàng đi theo sau ta, theo một mạch vào tận trong phòng.

"Tỷ tỷ." Nàng đặt chậu hoa lên bàn: "Chậu này tặng tỷ."

Ta đang uống trà, suýt chút nữa sặc: "Tặng ta? Ta không lấy đâu, ta không biết chăm. Đến cả xương rồng ta còn nuôi c.h.ế. t được, muội bảo ta nuôi mẫu đơn?"

Thanh nhi sốt sắng: "Chậu này tận hai trăm lượng đấy!"

"Bao nhiêu?" Ta trợn tròn mắt.

"Hai trăm lượng. Lúc Thế t. ử trả tiền muội đã nhìn thấy. Tặng tỷ tỷ, tỷ có đem bán lấy tiền mua kẹo ăn cũng được."

Ta không nhịn được bật cười, đưa tay nhéo mũi nàng: "Cảm ơn Thanh nhi, vẫn là muội thương ta nhất."

Cười xong ta mới nhớ ra việc chính, kéo nàng ngồi xuống, ướm lời hỏi: "Thanh nhi, muội thấy Tạ thế t. ử thế nào?"

Thanh nhi ngẫm nghĩ, nghiêm túc nói: "Rất có tiền."

"... Ngoài tiền ra thì sao?"

Nàng ngơ ngác nhìn ta: "Muội không biết, muội chỉ thấy huynh ấy mang theo một xấp ngân phiếu nghìn lượng dày cộp, lúc huynh ấy rút ra muội còn thấy xót xa thay."

Ta đỡ trán. Cái con bé này, sao điểm quan tâm toàn là bạc thế kia?

"Ta hỏi là con người huynh ấy ấy!" 

Ta đổi cách hỏi: "Muội thấy Tạ thế t. ử con người thế nào? Trông ra sao? Nhân phẩm thế nào?"

"Người?" Thanh nhi nghiêng đầu nghĩ hồi lâu: "Người thì ra dáng người thôi, hai con mắt một cái miệng."

"Ta hỏi là có đẹp hay không!"

Nàng chớp chớp mắt, chợt cười rộ lên: "Đẹp ư? Ai mà sánh bằng tỷ tỷ của muội được."

Ta: ???

Chẳng lẽ Thanh nhi vẫn chưa khai khiếu? Không thể nào. 

Kiếp trước nàng chờ đợi cả đời, làm sao có thể chưa khai khiếu cho được?

8

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!