Chương 2: (Vô Đề)

3

Ta ở nhà đ.á.n. h một giấc trưa.

Lúc tỉnh lại, thấy Tiểu Tang mang bánh ngọt vào, nói là Thế t. ử gửi tới. 

Hắn đã biết chuyện ta về nhà, còn nhắn rằng ta muốn ở lại bao lâu tùy ý. Ta nhìn gói bánh đó, không hề động vào.

Chẳng bao lâu sau, Thanh nhi đến.

Nàng ấy cũng xách theo một gói bánh ngọt, cười nói dịu dàng: "Tỷ tỷ, đây là bánh muội mang từ trên núi về, tỷ nếm thử xem."

Ta nhận lấy bánh, kéo nàng ngồi xuống, không nhịn được mà muốn dò hỏi chuyện phiếm: "Thanh nhi, trên núi muội đã gặp những ai?"

Gương mặt nhỏ nhắn của nàng ửng hồng, thẹn thùng cúi đầu, thanh âm nhỏ như tiếng muỗi kêu: "Không... không gặp ai cả."

Ta chợt hiểu ra.

Thanh nhi cũng thích Tạ Bất Từ sao?

Hai người này thật là không biết mở lời mà. 

Một kẻ viết tình thư rồi khóa kỹ trong tủ, một kẻ đợi chờ cả đời không chịu gả đi. Duy chỉ có kiếp trước là ta kẹt ở giữa, hưởng thụ cuộc sống thuận lợi đủ đường.

Nhưng không sao, kiếp này ta sẽ làm một người tốt.

"Thanh nhi, ngày mai có một buổi hoa yến, muội đi cùng ta nhé."

Nàng ngẩng mặt lên, đôi mắt sáng bừng: "Là hoa gì vậy tỷ?"

"Mẫu đơn."

"Dạ được."

Thanh nhi đáp ứng rất nhanh, khóe miệng không giấu nổi ý cười.

Ta nhớ kiếp trước tại buổi hoa yến này, Thanh nhi rất thích chậu Diêu Hoàng kia. Tạ Bất Từ mua xong lại mượn cớ tặng cho ta. 

Ta vốn không thích mẫu đơn, chỉ thích giò heo kho tương, nên tiện tay đem hoa về nhà. Thanh nhi thấy hoa thì vui mừng khôn xiết, tự mình chăm bón rất nhiều năm, cho đến khi chậu hoa kia héo tàn, nàng còn khóc một trận.

Nàng luôn cho rằng đó là món quà ta tặng.

Kiếp này, ta định để Tạ Bất Từ tự tay mình tặng. Cứ mượn tay ta đi đường vòng như thế, Thanh nhi làm sao biết được tâm ý của hắn, vậy thì còn gọi gì là tâm ý?

Sáng sớm hôm sau, ta ôm bụng lăn lộn trên giường.

"Ôi chao —— đau c.h.ế. t ta rồi ——"

Tiểu Tang cuống cuồng như chong ch. óng: "Tiểu thư người sao vậy? Để nô tỳ đi mời đại phu!"

"Không cần, không cần."

Ta yếu ớt xua tay: "Chỉ là ăn nhiều quá thôi, nghỉ ngơi một ngày là khỏe. Em đi nói với mẹ, hoa yến ta không đi được nữa."

Tiểu Tang chạy đi rồi.

Ta lập tức bật dậy, lẻn đến thư phòng của cha.

Cha ta thấy ta vào, cau mày hỏi: "Chẳng phải con đang đau bụng sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!