Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Dịch: Nhóm MinhMinh
Nguồn: metruye
Mặt cô lập tức đỏ bừng, tối qua nghĩ có lẽ một thời gian sẽ không được gặp Trần Tuấn Long nên hai người đã yêu đến trời đất điên đảo. Giờ mới sáng sớm, lẽ nào Trần Tuấn Long lại muốn nữa rồi? Kim Ngọc Châu lo lắng nghĩ, tối qua quả thật Trần Tuấn Long quá mạnh mẽ. Chả trách mà hắn có Dương Hân rồi vẫn muốn Quách Uyển Tây, mà giờ lại có cả Kim Ngọc Châu nữa. Hắn, thật sự là quá xấu xa!
Nhưng tiếc là lần này Kim Ngọc Châu đã nhầm. Trần Tuấn Long âu yếm một lúc là thả cô ra rồi ngồi thẳng dậy. Được giải phóng nhưng Kim Ngọc Châu lại cảm thấy cô cùng hụt hẫng, nếu được sao lại không làm thêm một lần chứ? Kim Ngọc Châu đầy mong chờ nghĩ. Trần Tuấn Long đứng dậy rồi quay lại nói:
- A Châu, lát nữa chúng ta đi đâu chơi đây?
Thì ra Trần Tuấn Long nghĩ tối nay là Kim Ngọc Châu phải đi rồi nên muốn ở bên cô nhiều hơn một chút. Nhưng Kim Ngọc Châu lại kéo chăn lên che người, mãi mới lên tiếng:
- Thế… A Long, hôm nay anh không phải lên lớp à?
Trần Tuấn Long nhéo nhéo mũi Kim Ngọc Châu, cười nói:
- Nếu ngày nào cũng được ở cùng tiểu mĩ nhân Châu Châu thì ngày nào anh cũng không đi học là được rồi, ha ha…
Kim Ngọc Châu đỏ mặt nhưng vẫn cảm thấy vui vì lời nói đùa đó của Trần Tuấn Long. Ít nhất thì cô biết Trần Tuấn Long thật sự yêu mình.
Đợi Kim Ngọc Châu rửa mặt chải đầu xong xuôi thì Trần Tuấn Long đã về Hiên Đào Viên lái chiếc Veyron tới đưa cô đến một nhà hàng phong cách Quảng Đông để uống trà sáng.
Kim Ngọc Châu biết Trần Tuấn Long là người Quảng Đông, mà quê hương Giang Tây của cô cũng rất gần Quảng Đông, ở đó cũng có rất nhiều nhà hàng khách sạn mang phong vị Quảng Đông, nhưng cô chưa bao giờ thưởng thức cái gọi là trà sáng. Nhà hàng mà Trần Tuấn Long đưa cô đến rất sang trọng, hao người ở đây ăn uống nói chuyện hết cả buổi sáng, qua đó cũng hiểu được nhiều điều về nhau hơn.
Kim Ngọc Châu nhờ vậy biết được Trần Tuấn Long là cô nhi, nhưng hắn chỉ cười cho qua câu hỏi vì sao hắn lại nhiều tiền như vậy. Khi biết nhà Kim Ngọc Châu còn có cha mẹ thì Trần Tuấn Long nói muốn đưa Kim Ngọc Châu đi mua quà để cô về hiếu kính với các cụ. Kim Ngọc Châu vốn không đồng ý nhưng cô không lay chuyển được Trần Tuấn Long. Cô biết Trần Tuấn Long mà đã rat ay thì lại tiêu pha phung phí, trước đó cô đã được chứng kiến rồi.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa Kim Ngọc Châu và Dương Hân chính là Kim Ngọc Châu khá dễ hài lòng. Có được tình yêu của Trần Tuấn Long là cô đã rất vui rồi. Cô biết Trần Tuấn Long có Dương Hân và Quách Uyển Tây, cô chỉ là người đến sau nhưng cô cũng có mối quan hệ tốt với họ. Dương Hân và Quách Uyển Tây không nói gì việc cô chen chân vào thì đương nhiên cô cũng chẳng thể có ý kiến gì với sự đa tình của Trần Tuấn Long.
Điều mà Kim Ngọc Châu quan tâm nhất hiện giờ chính là sau này liệu cô có được ở bên cạnh Trần Tuấn Long nữa không? Dù sao thì Trần Tuấn Long cũng đã nói hắn sẽ tận dụng các mối quan hệ để chuyển cô từ Đại học Triết Giang về Đại học Bắc Kinh. Kim Ngọc Châu tin Trần Tuấn Long có khả năng làm việc đó, điều cô lo lắng là không biết phải giải thích thế nào với cha mẹ. Chuyện này kể ra cũng khó tin, cô chỉ tham gia một cuộc thi hát quy mô lớn mà giành được quán quân, còn có cả bạn trai.
Ăn xong điểm tâm sáng, Trần Tuấn Long đưa Kim Ngọc Châu đi dạo chơi khắp nơi, nói là muốn mua quà cho cha mẹ cô. Quả thực Trần Tuấn Long cũng rất có lòng, vì Dương Hân và Quách Uyển Tây đã ở bên hắn lâu như vậy rồi nhưng cũng ít khi kể chuyện về gia đình. Vì thế khi Kim Ngọc Châu nói cha mẹ rất ủng hộ cô tham dự cuộc thi lần này, Trần Tuấn Long cảm thấy đây là duyên phận.
Kim Ngọc Châu từng nói, khi cô được đến Bắc Kinh thi chung kết, nghĩ đến tiền đi đường và một số chi phí liên quan khác nữa, cô vốn đã định từ bỏ nhưng nhờ mẹ cô ủng hộ hết mình, dùng một nửa số tiền chi tiêu của gia đình trong một tháng để cho Kim Ngọc Châu, rồi còn hỏi vay người thân, bạn bè, hàng xóm láng giềng nữa. Với hoàn cảnh không mấy khá giả, mẹ thì nghỉ làm, công ty của cha làm ăn không được tốt lắm, có được sự ủng hộ lớn như vậy đã là rất đáng quý.
Vì thế Trần Tuấn Long nói thế nào cũng muốn tặng các cụ một chút đồ. Biết sứ khỏe họ không được tốt, Trần Tuấn Long mua rất nhiều đồ tẩm bồ như nhân sâm, nhung hươu, khiến Kim Ngọc Châu vô cùng lo lắng. Cô nói vẫn chưa muốn để cha mẹ biết chuyện giữa cô và Trần Tuấn Long. Hắn mua nhiều đồ đắt thế này, hai cụ hỏi thì biết làm sao.
Trần Tuấn Long hơi khựng lại rồi cười nói:
- Không phải em được 5 vạn tiền thưởng sao? Cứ nói là em mua bằng số tiền đó là được mà.
Kim Ngọc Châu đo mặt, ngập ngừng nói:
- Số tiền đó…số tiền đó em còn đưa mẹ giữ nữa.
Trần Tuấn Long nghe thế liền bật cười ha ha. Kim Ngọc Châu thẹn thùng:
- Sao chứ, đó là số tiền đầu tiên em tự kiếm được, đương nhiên phải đưa cho mẹ rồi.
Đoạn sau cô nói còn có phần tự hào. Với cô năm vạn là một con số không hề nhỏ chút nào.
Trần Tuấn Long gật đầu liên hồi, nhướn mày rồi mỉm cười nói:
- Đương nhiên rồi, nhưng A Châu à, em có ông chồng tốt như anh đây mà còn sợ sau này không có tiền tiêu sao, ha ha…
Kim Ngọc Châu đánh liên tục vào người Trần Tuấn Long, rồi hừ một tiếng rồi nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!