Chương 97: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Dịch: Nhóm MinhMinh

Nguồn: metruye

Đáng tiếc đã muộn, Trần Tuấn Long cho cái tên Nhật Bản đang xông đến kia ngay một quyền trước ngực, một quyền này vừa nặng, vừa ngoan, lập tức khiến cho tên Nhật kia phải khom người xuống, Trần Tuấn Long cũng không hề biểu lộ chút nhân từ, giơ chân đá một cước làm cho tên kia lập tức bay trở về.

Cái tên Nhật Bản kia bất quá chỉ muons đi lên khiêu khíc mà thôi, hắn cũng không muốn đánh nhau nhưng đáng tiếc, Trần Tuấn Long không cho hắn cơ hội để hối hận. Nhìn thấy bạn mình ngã xuống, Hai tên Nhật trước đây bô bô chạy lại nâng hắn dậy còn Lưu Kính Đào thì cuống quýt móc điện thoại ra gọi 110.

Trần Tuấn Long khí thế lẫm liệt bước tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn bọn họ, sau đó dùng tiếng Nhật chính gốc sỉ nhục ba tên Nhật bản kia:

- Khốn khiếp! Tụi mày nghĩ có thể ra uy trước mặt tao ư? Không có cửa đâu! Tụi mày nhớ kỹ cho tao, từ giờ về sau ăn nói cẩn thận một chút, bằng không tụi mày ngay cả chết thế nào cũng không biết được đâu. Hừ!

Mấy người Nhật Bản kia ngơ ngác nhìn nhau, Trần Tuấn Long chẳng những nói được tiếng Nhật, mà hơn nữa lại còn nói hay theo giọng chuẩn Tokyo nữa chứ. Khí thế của Trần Tuấn Long đã hoàn toàn áp đảo bọn hắn, khiến bọn hắn nhất thời không dám lỗ mãng. Nhưng đêna khi gọi xong điện thoại, Lưu Kính Đào lại không biết điều, nói:

- Này, tao nói cho mày biết, chúng tao ở bên kia nói chuyện phiếm thì mắc mớ gì tới mày, chúng tao thích nói thế nào thì nói chứ, tao nói cho mày biết, tao đã báo cảnh sát rồi, màytốt hơn hết là đừng có chạy…

Không chờ hắn nói xong, Trần Tuấn Long liền cho hắn một bạt tai, Lưu Kính Đào kia tránh không kịp, nghe "bá" một tiếng. Bỗng dưng bị ăn một bạt tai, hắn thét lên một tiếng "A" chói tai, ôm mặt hoảng sợ nhìn Trần Tuấn Long.

Trần Tuấn Long tiến lên một bước, đứng trước mặt hắn, điềm nhiên nói:

- Dám ở trước mặt tao nói xấu bạn gái tao nói những câu khó nghe như vậy, có phải muốn tao cắt lưỡi của các tụi mày khônghả?

Lưu Kính Đào lúc này mới thấy sợ, hắn ngập ngừng giải thích:

- Vậy…vậy thì đã sao? Chúngtao…chúng tao…"

Hả, mày còn dám mạnh miệng hả? Trần Tuấn Long không thèm để ý đến hắn, vừa nói lại vừa cho hắn nột bạt tai nữa, "Ba" một tiếng. Lúc này Lưu kính Đào hoàn toàn ỉu xìu, sợ hãi, rụt rè, trốn ra đằng sau không dám hé răng. Hai người Nhật Bản kia thấy bạn mình bị đánh như thế thì chỉ biết lui ra phía sau vài bước, không dám chọc đến Trần Tuấn Long nữa.

Lúc này, Quách Uyển Thiến chạy lại, cô vội vàng kéo Trần Tuấn Long, sốt ruột nói:

- Anh Long, anh không cần phải đánh nhau nữa đâu.

Trần Tuấn Long gật đầu, lúc này mới chịu dừng tay, tha cho bọn họ. Mấy người Nhật Bản kia và Lưu Kính Đào sợ xanh mặt, chạy trốn. Bọn họ biết không thể động vào Trần Tuấn Long nên chạy còn nhanh hơn thỏ.

Trận xung đột vừa rồi tới cũng nhanh mà đi cũng nhanh nhưng nó đã hấp dẫn tất cả mọi người ở đây, mọi người đều đứng lên, lạ lùng đánh giá tình hình đánh nhau của hai bên, không biết chuyện gì đã xảy ra. Lương Tố Khanh và Diệp Lệ Nhàn cũng kỳ lạ nhìn sang bên này.

Trần Tuấn Long trở lại chỗ ngồi xong, Kim Ngọc Châu tỏ vẻ quan tâm, hỏi:

- Anh Long, vừa nãy tại sao anh lại đánh nhau với mấy người đó vậy?

Trần Tuấn Long gật gật đầu, nói:

- Đám người ấy nói bậy bạ về các em nên anh mới giáo huấn bọn họ. Trần Tuấn Long đem nguyên do sự tình nói ra, mọi người mới hiểu được hóa ra mọi việc là như vậy. Dương Hân lại càng chửi mấy tên kia bố láo, dám gọi cô là bà cô già, lần sau cô mà gặp lại bọn chúng, cô sẽ cho bọn chúng biết tay.

Trên mặt bàn còn có một chút đồ nướng chưa ăn xong, mặc dù mọi người đều vì sự ầm ĩ vừa rồi mà mất hứng nhưng vì không muốn lãng phí đồ ăn và bọn Trần Tuấn Long cũng muốn ngồi thêm một chút nên ngồi ăn xong rồi mới đi.

Nhưng lúc này, tên chạy trốn Lưu Kính Đào lại quay trở lại, phía sau hắn ta còn có hai cảnh sát. Lưu Kính Đào đắc ý đưa hai cảnh sát kia tới, chỉ vào mặt Trần Tuấn Long lớn giọng nói:

- Chính là hắn. Vừa rồi hắn ta đánh tôi đó anh cảnh sát.

Trần Tuấn Long cùng các cô gái ngoảnh lại, tất cả cùng đứng dậy, một trong hai cảnh sát hỏi Trần Tuấn Long:

- Chúng tôi được báo ở đây có người gây sự đánh nhau, là cậu sao?

Trần Tuấn Long chau mày, ôn hòa nói:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!