Chương 8: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Vậy là trường học đã coi như chính thức khai giảng, mấy ngày hôm nay Trần Tuấn Long đều ở trong khu ký túc xá của trường, mặc dù trường học có quy định học sinh không được thuê phòng ở ngoài, tuy nhiên bây giờ ở thời đại nào rồi, sinh viên chỉ cần có chút ít tiền đều có thể thoải mái thuê cho mình một căn phòng ở bên ngoài, điều này đương nhiên đã dẫn đến sự biến đổi "nền kinh tế trường học" xung quanh.

Căn phòng trọ của Trần Tuấn Long đã được sửa sang xong xuôi từ lâu, mấy ngày trước hắn cũng đã mua sắm đồ dùng gia đình cho nơi ở mới, dĩ nhiên bây giờ cũng khá đầy đủ rồi, nhưng mấy ngày hôm nay hắn đều ở chỗ những người bạn cùng phòng, Trần Tuấn Long rất mãn nguyện vì đã tự tay lái chiếc Chevrolet Spark từ chỗ A Bảo về, xe đỗ ở bãi gửi xe của trường, Trần Tuấn Long đã làm xong bằng lái xe, bây giờ bất kể là giáo viên hay sinh viên trong trường đều không hiếm người có tiền, sở hữu một chiếc xe be bé để làm phương tiện đi lại không phải là vấn đề quá lớn, còn có người lái cả xe Benz đến trường học, vì thế Bắc Đại cũng được xem như một nơi khá hỗn độn.

Đã đến giờ lên lớp, thầy Lưu

- giáo viên hướng dẫn của khoa Kinh tế bước vào, theo sau thầy là một cô gái đeo chiếc MP3 trên cổ, mang kính râm, tuy không thể nhìn thấy được đôi mắt cô gái ấy nhưng có thể nhận ra khuôn mặt thanh tú, dáng người cân đối, hiếm có cô gái nào có được vẻ đẹp như vậy, nhưng đã khai giảng từ lâu rồi, sao vẫn còn sinh viên mới đến đăng ký. Mọi người đều phải rất vất vả mới qua được kỳ huấn luyện quân sự nghiêm ngặt của trường, như thế này chẳng phải là "đi cửa sau" sao.

Quả nhiên, thầy Lưu giới thiệu:

- Hôm nay chúng ta có thêm một người bạn mới vào. Chúng ta hãy hoan nghênh bạn Tô Tiêu Đình chính thức gia nhập khoa Kinh tế khóa 2006 của trường Bắc Đại.

Nói xong thầy vỗ tay, tuy nhiên phía dưới lớp học chỉ thấy lác đác vài tiếng vỗ tay vang lên.

- Tô Tiêu Đình?

Trần Tuấn Long ngẩng đầu lên nhìn cô gái.

- Hóa ra cô là Tô Tiêu Đình.

Hắn nghĩ thầm, một nụ cười bất chợt thoáng hiện lên trên khuôn mặt hắn. Đương nhiên hắn nhận ra, người bạn mới này chính là cô gái mà hắn đã nhìn thấy khi ngồi trong xe, không ngờ lại là bạn cùng lớp đại học, thế giới này nhỏ bé thật.

Sau khi giới thiệu xong, thầy Lưu bảo Tô Tiêu Đình tìm chỗ ngồi cho mình, trong lớp còn khá nhiều chỗ trống, thêm Tô Tiêu Đình là sinh viên mới, cô tự tìm cho mình một chỗ phía góc lớp và ngồi xuống.

Sau khi lớp học đã ổn định trật tự, thầy Lưu bắt đầu giảng bài, ông là giáo viên hướng dẫn của khoa Kinh tế, cũng là vị học giả đứng nhất nhì trường Bắc Đại, vì vậy mà bài giảng của ông rất sinh động, không ít sinh viên lựa chọn tài liệu của ông để học, giảng đường rất rộng và cũng có rất nhiều sinh viên đến nghe giảng.

Kết thúc bài giảng buổi sáng, từng nhóm sinh viên vừa tan học rời khỏi giảng đường và đi về phía nhà ăn. Trần Tuấn Long cũng thu gọn sách vở bỏ vào trong túi xách. Tô Tiêu Đình ngồi phía bên trái, hai người cùng hướng ra lối đi ở giữa, vô tình gặp nhau.

Tô Tiêu Đình ngẩng đầu lên, bắt gặp Trần Tuấn Long nở nụ cười đi về phía mình, chợt giật mình. Cô nhận ra Trần Tuấn Long chính là người đi mua xe với cô hôm nọ. Lại nói đến chiếc Chevrolet Spark, Tô Tiêu Đình cảm thấy thật hài lòng.

Động cơ siêu mạnh của chiếc xe khiến cô cảm giác được một sức mạnh vô hạn khi khởi động xe, chiếc xe đã được thay đổi khá hoàn hảo, đã mất 180 vạn tệ, A Bảo không chỉ thêm nhiều thiết bị bảo vệ xe mà còn thay tốn khá nhiều tiền vào chiếc còi xe nữa. Nói tóm lại, sau khi thử xe xong Tô Tiêu Đình rất hài lòng đến mức khiến cho một người chỉ biết bắt lỗi như cô cũng muốn nhảy lên sung sướng.

Xem ra lần này đi theo người đó đi đổi xe là quyết định đúng, Tô Tiêu Đình không khỏi cảm thấy hiếu kỳ, không ngờ bây giờ có thể gặp lại ở trường, hai người lại là bạn cùng lớp.

- Ôi…

Tô Tiêu Đình chợt thốt lên khi đi sau Trần Tuấn Long, trong lúc ngỡ ngàng ấy thì Trần Tuấn Long đã đi được một đoạn xa, nhưng dường như tiếng của cô quá nhỏ, bây giờ xung quanh đều là sinh viên tan lớp, ai có thể chú ý đến tiếng chào của cô.

Trần Tuấn Long cứ thế bước đi xa dần, rồi hòa vào dòng người. Tô Tiêu Đình nhíu mày, có vẻ hơi thất vọng, nhưng cũng đành quay về phía nhà ăn.

Bọn người Dương Hiểu Nhân, Khương Hồng Đào đều đã chọn được cho mình một chỗ trong nhà ăn, Trần Tuấn Long vừa bước vào đã vẫy chào họ. Trần Tuấn Long đối xử với mọi người rất tốt, chỉ cần nhìn chiếc máy tính xách tay IBM mọi người đều có thể nhận ra cậu là người có tiền. Mấy ngày hôm nay mọi người trong ký túc xá cứ thay nhau mang chiếc máy tính của cậu đi, Trần Tuấn Long không nói gì, cậu chỉ cười, hai ngày sau cậu đặt mua hai chiếc máy tính Dell mang về, kể từ đó không có ai trong ký túc mang chiếc IBM của cậu đi nữa, buổi tối cậu mời mọi người đi ăn khuya, mấy đêm liên tục cũng tốn không ít, nhưng chưa bao giờ thấy cậu tỏ vẻ khó chịu vì chuyện ấy, và dĩ nhiên những người em này luôn đứng về phía người anh trai.

Thực ra, tụi Dương Hiểu Nhân cũng không phải là những kẻ không có tiền, tuy nhiên chắc chắn không thể nào giàu có như Trần Tuấn Long. Cha của Dương Hiểu Nhân còn là phó chủ tịch Huyện, ông là bộ đội chuyên nghiệp chuyển về địa phương, chính vì thế ông yêu cầu rất nghiêm khắc, chưa bao giờ cưng chiều con trai, vì vậy mà từ trước đến giờ Dương Hiểu Nhân có tính tự lập rất tốt.

Còn Tăng Kiện Hoa có sức khỏe không tốt lắm, cậu cũng là con một, cha cậu là viên chức nhà nước, cũng có chút của cải, Khương Hồng Đào và Tô Cường đều xuất thân từ nông thôn, vì vậy mà hai người thường chi tiêu rất tiết kiệm.

Mọi người đều là những sinh viên tài năng đã thi đỗ vào trường Bắc Đại, dĩ nhiên về học thức phải giỏi một chút, có thể thấy rằng Trần Tuấn Long là người hào hoa phóng khoáng, lại rất có tài, là một người anh trai tốt, chính vì thế mọi người đều không thể nào từ bỏ cơ hội được là anh em với hắn. Khoảng thời gian này, tình cảm của những người anh em bọn họ rất tốt, chỉ trừ Trần Tuấn Long hơi có chút thần bí, còn mọi người đều rất gần gũi và thường xuyên tâm sự.

Những món ăn ở nhà ăn hôm nay khá ngon, Trần Tuấn Long vẫn là người trả tiền và mọi người đều không hề tỏ ra khách khí, bốn món ăn – một món canh, chắc chắn sẽ ngon hơn nhiều so với suất cơm của những người đang xếp hàng để đợi phía đằng kia. Những chủ đề mà mọi người nói chuyện trong bữa cơm khá phong phú, nói đi nói lại rồi cũng quay lại chủ đề về các cô gái.

Tăng Kiện Hoa mặc dù cái đầu rất nhỏ, nhưng lại là người hay nói nhất, không biết nghe ngóng ở đâu về chuyện bình chọn hoa khôi trường khóa 2006, và đương nhiên họ lại nhắc đến cuộc thi hoa khôi của trường khóa 2005. Nhân tài ở trường Bắc Đại khá nhiều, những chuyện như thế không thể coi là chuyện lớn mà cũng chẳng thể xem là chuyện nhỏ được, chính vì vậy mà luôn khiến cho mọi người cảm thấy hứng thú. Danh sách hoa khôi trường khóa 2005 gồm:

Thủy Nhu Nhu của khoa Luật, Phương Bích Nhã của khoa Hóa, Quản Khanh Doanh của khoa Lý, Lương Tố Khanh của khoa Kinh Tế, còn có Đặng Bác San của khoa Tin, đều là những người đứng đầu bảng. Cuộc thi bình chọn hoa khôi của khóa này nghe nói đang trong quá trình chuẩn bị khá kỹ, nhưng hình như đã có danh sách những người tham gia. Tuy nhiên Tăng Kiện Hoa lại không biết rõ hết về bất cứ một tin tức gì, và dĩ nhiên điều này luôn khiến cho mọi người cảm thấy mất hứng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!