Chương 6: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Đầu đau dữ dội, giống như là nứt ra, cả người mềm nhũn không tài nào cử động được, Trần Tuấn Long ráng mở con mắt ra thì phát hiện lúc này mình đang nằm trên một chiếc giường to, cánh tay đang ôm cô gái tối qua có tên Tiểu Vũ, toàn thân cô lúc này đều trần truồng, đang dựa vào lòng hắn, có thể cảm nhận được làn da trắng mịn đặc trưng của con gái. Bản thân hắn cũng đang trần truồng, xem ra tối qua chắc chắn đã phát sinh ra cái gì rồi, có điều bản thân hắn lại không tài nào nhớ ra được.

Tiểu Vũ ngủ rất ngon, trên mặt vẫn còn nở nụ cười hạnh phúc. Trần Tuấn Long đầy yêu thương đưa tay ra kéo cái chăn lại nhè nhẹ đắp cho cô.

Không ngờ sự việc xảy ra lại khiến hắn vô cùng ngạc nhiên, cái chăn vừa được đắp lại bị kéo ra, đồng thời sau lưng truyền lại tiếng rên khe khẽ, vẫn còn người khác trên giường?

Trần Tuấn Long vội quay đầu lại, đầu tiên xuất hiện trước tầm mắt hắn là một cơ thể ngọc đồng trắng toát, cô gái đó tóc tai bù xù, giật lấy cái chăn Trần Tuấn Long vừa mới kéo ra, trong giấc mơ còn đang rên kháng nghị.

Người con gái này là ai, tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có điều xem ra tối qua bản thân hắn rất hưởng thụ, song phi mà, trước đây quả thật chưa từng chơi qua. Trần Tuấn Long lắc lắc đầu, rút tay ra khỏi Tiểu Vũ, Tiểu Vũ lẩm bẩm một tiếng, ôm cánh tay Trần Tuấn Long cuộn lại càng chặt hơn, bộ ngực dán chặt vào ngực Trần Tuấn Long, cảnh tượng hoa lệ như vậy, cộng thêm cô gái thần bí trần truồng, xinh đẹp quyến rũ nằm đằng sau, đáng chết, bên dưới của Trần Tuấn Long bắt đầu có phản ứng rồi.

Nghiến chặt răng, Trần Tuấn Long ra sức vùng vẫy khỏi vòng ôm của Tiểu Vũ, không có chỗ dựa rồi, Tiểu Vũ đang ngủ say cũng rên lên hai tiếng, lật người lại ngủ tiếp.

Nhẹ nhàng bước xuống giường, vận động cơ thể một chút, Trần Tuấn Long quay người lại nhìn cô gái thần bí bên kia, chỉ thấy cô gái đó ngủ ngon lành, một khuôn mặt diễm lệ khiến người ta phải xao xuyến không thốt nên lời, làn da trắng mịn trên khuôn mặt phảng phất như thổi một cái sẽ rách, mà cái chăn mỏng chỉ đậy một nửa bộ ngực mềm mại, nhô lên cao cao, đầu mút nhô lên đó lờ mờ có thể nhìn thấy hai cái núm vú nhô lên. Cô gái nhíu mày, hình như trong mơ đang có gì đó không hài lòng.

Một đêm sung sướng mãnh liệt, Trần Tuấn Long xem giờ, đã hơn 8h sáng rồi, hôm nay là thứ 7 cũng không có việc gì làm. Tắm một cái, Trần Tuấn Long thay đồ xong xuôi liền đóng cửa đi ra.

- Ngân hàng Trung Quốc gần đây nằm chỗ nào?

Trần Tuấn Long hỏi bảo vệ gác cổng khách sạn.

- Men theo con đường này, ở đầu đường đi qua cầu vượt là tới.

- Được, cảm ơn.

Sau khi Trần Tuấn Long thức dậy mới phát hiện ra tiền mặt trong ví không nhiều, vì thế mới nghĩ đến việc đi rút một ít tiền. Thế là từ từ đi qua, mới sáng sớm nên người trong ngân hàng không nhiều, Trần Tuấn Long đưa ra một thẻ tín dụng, yêu cầu rút 20000USD, 5000 nhân dân tệ. Thủ tục nhanh chóng được làm xong, túi Trần Tuấn Long đầy tiền, đi ra khỏi ngân hàng. Lúc này có một phụ nữ trung niên cũng ở quầy khác rút tiền, sau khi rút tiền liền đi ra khỏi ngân hàng.

Ở cửa, Trần Tuấn Long khẽ nghiêng người nhường bà đi trước, người phụ nữ trung niên đó gật đầu cười biểu thị cảm ơn. Người phụ nữ này mặc đồng phục, trên vai đeo một cái túi. Vừa ra khỏi ngân hàng, chưa đi được mấy bước, đột nhiên bên đường xông ra một thanh niên trẻ, dùng sức giật lấy túi đeo vai của người phụ nữ trung niên đó, đồng thời đưa ra một con đao sáng chói để chém.

- A...

Người phụ nữ trung niên đó kêu lên một tiếng thất thanh, con dao sắc bén cắt đứt dây đeo, cũng rạch thương cánh tay của cô ta, máu tuôn chảy không ngớt. Người thanh niên trẻ đó ra sức giật, túi đeo vai đã nằm gọn trong tay của hắn, ôm chặt trong lòng, quay người nhanh chân chạy. Việc cướp giật đã xảy ra trong chớp mắt, người phụ nữ đó thức tỉnh được đã xảy ra chuyện gì, không quan tâm đến vết thương đang chảy máu, khóc rống hô toáng lên:

- Cướp, cướp! Có người cướp túi của tôi rồi!

Trần Tuấn Long đứng ở đằng sau nhìn thấy rõ mồn một, tên trộm này quá ngông cuồng, giữa ban ngày ban mặt cướp ngay trước cổng ngân hàng, còn làm thương người ta. Có điều, Trần Tuấn Long không muốn ra vẻ anh hùng để chuốc lấy phiền phức. Nhưng tên du côn chạy về hướng hắn lại lắc lư con dao, hung hăng quát lên:

- Tránh ra, những ai không muốn chết mau tránh ra, mẹ kiếp!

Trần Tuấn Long nhíu mày, cười nhạt. Nhưng những người đi đường nhìn thấy tên du côn đó có dao thì đều lần lượt tránh ra, không có một ai dám anh dũng đứng ra.

Nói thì dài dòng thế chứ sự việc xảy ra rất nhanh, Trần Tuấn Long đợi tên du côn đó chạy đến, quét chân một cái, một tiếng "phập", tên du côn không đề phòng ngã nhào xuống mặt đất, con dao cũng tuột khỏi tay, nhưng vẫn ôm chặt cái túi vừa cướp, tên du côn đó rên rỉ, vùng vẫy bò dậy, thật đáng tiếc, đầu của hắn đã bị tóm chặt, nhấc lên rồi lại đập mạnh xuống.

"Bụp" một tiếng, đầu hắn bị đập mạnh xuống nền bê tông, tên du côn đó không kịp thốt lên được tiếng nào đã ngất đi.

Trần Tuấn Long phủi phủi tay đứng dậy, xem như tên tiểu tử này mạng lớn, nếu như bình thường, Trần Tuấn Long đã sớm cho hắn OVER rồi. Giật lại cái túi bị cướp, Trần Tuấn Long quay lại đỡ người phụ nữ trung niên bị ngã té xuống đất.

Người phụ nữ trung niên đó vội không ngớt cảm ơn Trần Tuấn Long, lúc này bảo vệ trong ngân hàng cũng xông ra, trói chặt tên du côn đã bất tỉnh đó.

- Thật cảm ơn cậu, chàng trai, nếu không có cậu dám làm việc nghĩa, số tiền tám nghìn tệ của tôi đã bị hắn cướp mất rồi.

Người phụ nữ trung niên đó cảm ơn.

Trần Tuấn Long cười cười, dễ như trở bàn tay ấy mà, lúc này người bu lại xem cũng nhiều, Trần Tuấn Long thấy cánh tay của người phụ nữ trung niên đó vẫn còn chảy máu, thế là bảo với bà ta:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!