Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Trần Tuấn Long vừa lái xe về Bách Lạc môn vừa không tự chủ được thấy cảm khái, sự nhiệt tình của Quách Uyển Tây đã khiên hắn kích động biết bao. Thật ra mỗi cô gái khi lần đầu trở thành đàn bà đều có cảm giác yêu thương sâu sắc đối với người đàn ông đó, còn người con gái đang yêu mãnh liệt chính là cô gái hấp dẫn nhất, thế nên cũng khó trách Trần Tuấn Long thấy cảm khái.
Quay lại Bách Lạc môn không lâu thì quân sư của Phi Phụng bang là Gà Rừng liền vội vàng chạy đến. Trên tay hắn cầm theo một đống tài liệu. Trần Tuấn Long mời hắn ngồi xuống, hai người bàn về những điều chỉnh sau khi bang hội liên minh trong mấy ngày nay.
Gà Rừng đã sắp xếp xong thứ bậc trong toàn bang hội, sau khi hắn báo cáo với Trần Tuấn Long suy nghĩ của hắn xong thì Trần Tuấn Long không ngừng gật đầu hài lòng. Còn về phần Đồng Hổ, Đinh mập, Tiểu Hắc ba người thì đã kéo theo đội ngũ vốn có của mỗi người, trở thành ba đầu lĩnh của Phi Phụng, thêm vào Nam Lang bang với Tây Đầu bang trước kia, toàn bộ cơ cấu của bang hội đã hình thành. Đối ngoại thì có bọn Đồng Hổ ra sức chém giết, đối nội thì có Nam Lang bang với Tây Đầu bang ổn định trận địa.
Tổ hợp như thế vô cùng hợp lí, hơn nữa Trần Tuấn Long cũng đã hứa là sau này những địa bàn mà bọn Đồng Hổ chiếm được thì bọn họ sẽ được lấy 60% lợi nhuận, điều này cũng cực kì kích thích lòng háo thắng của bọn Đồng Hổ. Nếu không phải do Trần Tuấn Long nói giờ còn chưa phải là thời cơ tốt nhất để xuất kích thì chỉ sợ bọn họ đều đã tự mình xông lên chém giết rồi.
Sau cùng thì Trần Tuấn Long hỏi Gà Rừng về vấn đề mà hắn quan tâm nhất đó là cơ cấu tổ chức tình báo, Gà Rừng bây giờ đã tìm ra được một số đầu mối, còn các đường dây liên hệ thì đang trong quá trình thiết lập, mấy ngày nay Gà Rừng cũng tiêu không ít tiền, những dụng cụ hành động kĩ thuật cao mà Trần Tuấn Long đưa ra với hắn, hắn cũng đang tích cực thu mua, tuy nhiên tất cả đều cần phải có thời gian, Tràn Tuấn Long rất chú ý đối với việc tổ chức một cơ cấu tình báo thuộc về mình, trước khi mà cơ cấu tổ chức tình báo này chính thức đi vào hoạt động thì hắn vẫn còn phải chờ đợi và quan sát. Bởi vì khi đem so sánh với các đại bang khác thì Phi Phụng bang vẫn còn non trẻ, tình báo, chỉ có tình báo mới là pháp bảo giúp Phi Phụng bang tạo nên thắng lợi kì tích, cho nên hắn biết còn chưa thể ổn đinh, chỉ có cách thúc giục Gà Rừng phải nhanh chóng hoàn thiện thôi.
Từ Bách Lạc môn đi ra vẫn còn chút thời gian, Trần Tuấn Long lái xe đến ngân hàng, trước đó đã ước định sẵn qua điện thoại rồi, hắn cần đưa tiền trước. Tối nay hắn chuẩn bị cho Giả Chính Cảnh năm triệu nhân dân tệ, đây đã là một con số không nhỏ rồi, Trần Tuấn Long nhận thấy Giả Chính Cảnh cũng chỉ đáng cái giá đó mà thôi, mặc dù thông tin lần trước Gà Rừng điều tra ra được không nhiều nhưng Trần Tuấn Long cũng có thể tưởng tượng ra được lão già thô lỗ đó là người tham tiền mê quyền, đối với hạng người này thì đương nhiên là hắn hi vọng có thể mua được, nếu không có được sự ủng hộ rõ ràng từ bên trên thì dù hắn có thỏa thuận được với người ở dưới cũng không ăn thua gì.
Trần Tuấn Long thấy tất cả đều được tiến hành theo đúng kế hoạch thì vô cùng hài lòng, việc cần làm bây giờ là phải làm thế nào để giải quyết được vị cục trưởng cục công an Giả Chính Cảnh này mà thôi. Tửu lầu mà mọi người hẹn gặp là Tần Lạc Cung đại tửu lầu ở Phan Gia Viên, đẳng cấp ở đây có thể nói là hào hoa, chỉ là địa điểm có chút bất thuận nên dù là cuối tuần nhưng khách khứa cũng không đông lắm, có vẻ rất yên tĩnh, cực kì thích hợp để bàn chuyện, đây cũng là do Lý Thế Bằng sắp xếp, từ điểm này Trần Tuấn Long có thể nhìn ra con người Lý Thế Bằng vô cùng tỉ mỉ cẩn thận, tất cả mọi phương diện đều suy nghĩ tính toán trước cả rồi.
Đối với chuyện này, Trần Tuấn Long đương nhiên không phản đối, do hắn có hai thân phận song song nên hắn cũng không muốn bộc lộ bản thân quá nhiều. Khi Lý Thế Bằng theo Giả Chính Cảnh đi vào trong thì Trần Tuấn Long đã cười tươi vui vẻ đứng lên nghênh tiếp, ba người chào hỏi vài câu rồi cũng ngồi xuống, sau đó thì gọi món.
Trên mặt Giả Chính Cảnh đã đầy dấu vết của thời gian để lại thế nhưng con người nhìn vẫn rất có tinh thần, hắn thân hình không cao, có vẻ như là một lão già cộc cằn thô lỗ, nếu không phải là đã có thông tin về hắn từ trước thì có nói sao Trần Tuấn Long cũng không tin được lão già này chính là đại biểu của bạch đạo bắc kinh, nắm trong quyền lực tày trời – cục trưởng cục cảnh sát.
Mặc dù đã chào hỏi vài câu nhưng dẫu sao thì khoảng cách tuổi tác giữa Trần Tuấn Long và hắn vẫn rất lớn, vị Giả cục trưởng này có vẻ không thuộc loại muốn nói chuyện với tiểu bối như Trần Tuấn Long, phần lớn thời gian đều là người cùng phe với Trần Tuấn Long ngồi nịnh nọt hắn.
Giả Chính Cảnh mặc dù nhìn có vẻ rất bình thường nhưng tuyệt đối không phải là một người bình thường được, đương nhiên biết rõ không có bữa ăn nào là miễn phí, hắn rất rõ vị Lý cục phó này đối với vị trí mà bản thân đang ngồi trước giờ luôn thèm khát, lại thêm vào việc hai người không cùng phe cánh thế nên lúc bình thường không ít thì nhiều cùng có vài mâu thuẫn, chỉ là những mâu thuẫn này cũng không bộc phát quá mạnh, chỉ là hai người bất đồng qua lại chút đỉnh mà thôi, đối với việc đêm nay Lý Thế Bằng mời khách hắn vốn dĩ đã rất nghi ngờ rồi, Lý Thế Bằng nói là phải gặp một người nào đó, không ngờ hóa ra lại là thằng nhóc chưa ráo máo đầu, Lý Thế Bằng hắn rốt cục là muốn làm gì chứ.
Sau khi toàn bộ đồ ăn đều đã được đưa lên, Giả Chính Cảnh bắt đầu hỏi:
- Tôi nói Tiểu Lý này, tối nay cậu mời tôi ra đây rốt cục là có chuyện gì vậy? Cậu nói rõ ra luôn đi.
Lý Thế Bằng đầu tiên là cười ha ha một tiếng, sau đó thái độ rất nghiêm trang nói với Giả Chính Cảnh:
- Đúng thế, Giả lão, tối nay mời anh ra đây đích thực là có chuyện muốn nhờ vả.
- Tiểu Lý à, chúng ta đã là quan hệ cấp trên cấp dưới bao nhiêu năm như vậy rồi, có chuyện gì tôi há lại có thể không quan tâm đến cậu sao, nói đi, ha ha.
Giả Chính Cảnh cố ý đem vị trí của hắn ra nói một lần nữa, quả nhiên trong lòng Lý Thế Bằng trỗi lên một cảm giác oán hận khó nói nhưng hắn không có bộc lộ ra ngoài, sau khi cười ha ha thì chỉ Trần Tuấn Long nói:
- Thật ra thì là do vị vãn bối A Long này muốn được kết giao với Giả lão đó.
Nói xong thì tránh sang một chút, nhường cho Trần Tuấn Long đối diện với Giả Chính Cảnh.
Giả Chính Cảnh một lần nữa nheo cặp mắt cá vàng của hắn, trên dưới đánh giá một lượt Trần Tuấn Long. Trần Tuấn Long mỉm cười gật đầu.
- Xin chào Giả lão.
tìm ta có việc gì không?
Giả Chính Cảnh ra vẻ quan cách.
- Không có, tiểu đệ mới đến Bắc Kinh phát triển, được biết Giả lão ở Bắc Kinh là người có địa vị có thân phận, nếu công ty chúng em mà nhận được một chút sự giúp đỡ của Giả lão thì tìn rằng sẽ phát triển lớn manh, cho nên lần này là cố ý đặc biệt mời Giả lão giúp đỡ cho.
Trần Tuấn Long từng lời từng lời đều rất kín kẽ.
Giả Chính Cảnh lại nheo cặp mắt cá vàng, đối với hạng người có thân hình cường tráng như Trần Tuấn Long mà nói thì bảo hắn là dân đánh thuê thì chẳng giống chút nào, bởi vì Trần Tuấn Long nhìn có vẻ rất văn nhã, không có lấy một chút gì là hơi hướm giang hồ, tuổi lại còn trẻ, nhìn từ mức độ Lý Thế Bằng xem trọng hắn như thế mà nói thì có lẽ cũng là người có chút thực tài, nhưng quả thật là Giả Chính Cảnh không nhìn thấu được Trần Tuấn Long, thế nên hỏi tiếp:
- Người bạn nhỏ này là làm ăn về mảng nào thế?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!