Chương 48: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

- Vậy thì tốt, nếu có gặp cô ấy, nhờ cô chuyển lời hỏi thăm tới cô ấy hộ tôi.

- Nhất định rồi.

CRYSTAL cười.

Lên đến phòng, Lăng Linh và bọn Lý Tĩnh Kỳ đều có vẻ vô cùng hứng thú với căn phòng hạng sang vô cùng rộng rãi này. Trần Tuấn Long vẫn còn bế Tú Tú trên tay, sau đấy đặt cô lên chiếc giường phía bên trong phòng ngủ, phải nói rằng chiếc giường bên trong phòng VIP này rất rộng, đủ để cho cả bốn cô gái nằm lên đấy ngủ, tuy nhiên Trần Tuấn Long vẫn muốn đặt thêm cho bọn họ một chiếc giường nữa.

Tú Tú nằm trên giường ngủ rất ngon lành, Trần Tuấn Long đắp cho cô một chiếc chăn, ngắm nhìn cô bé đang ngủ thật sâu giấc trông thật đáng yêu, hắn không khỏi rung động trong lòng, tình cảnh ấy khiến hắn bất chợt liên tưởng đến đêm nóng bỏng cùng với Tiểu Vũ, lúc nãy bế cô ấy trên tay hắn cảm nhận rất rõ cơ thể mềm mại của cô bé, mùi hương thanh khiết tỏa ra từ cơ thể, dù sao đi nữa thì đây cũng là cơ thể của một cô bé chưa thật trưởng thành chính vì vậy mà mang đến cho người ta những suy nghĩ đáng sợ của kẻ tội đồ. Trần Tuấn Long lắc lắc đầu, cố gắng gạt đi những suy nghĩ không sạch sẽ trong đầu mình.

Nhìn kỹ lại một lần nữa, bình thường gặp mặt trông Tú Tú có vẻ rất điềm tĩnh ít nói nhưng lại là một cô gái non nớt đáng yêu, khuôn mặt trông rất tinh tế, thanh tú và rất tri thức. Cô bé lặng lẽ rất ít nói, điểm tính cách này của cô bé rất giống với Trần Tuấn Long trước đây, Trần Tuấn Long rất thích nét tính cách như vậy. Chính vì thế mà hắn quan tâm chú ý đến cô bé này hơn một chút.

Khi bước ra phòng khách thì hai nhân viên phục vụ bộ phận phòng đang cố gắng lắp thêm giường, bọn Lăng Linh và Lý Tĩnh Kỳ cũng đã ngáp dài ngáp ngắn từng đợt, chờ đợi đến lúc được ngủ, Trần Tuấn Long quay sang bảo với cô gái mặc áo tím Cừu Khúc Dao:

- Giường ở bên trong rất rộng đủ cho cả mấy đứa em ngủ đấy, buồn ngủ thì đi ngủ trước đi.

Cừu Khúc Dao gật đầu rồi cũng đi vào phòng nghỉ ngơi. Lúc ấy, nhân viên phục vụ phòng cũng đã lắp xong giường, Trần Tuấn Long tiện tay rút hai tờ một trăm ra đưa cho hai người, hai người phục vụ kia nói lời cảm ơn rồi đi khỏi.

Trần Tuấn Long cũng nói lời từ biệt với Lăng Linh, bảo mọi người hãy nghỉ ngơi cho khỏe, đừng chạy lung tung nữa, sau đấy hắn đi về. Lăng Linh chạy đuổi theo, nói rằng muốn tiễn hắn. Trời đã quá khuya ánh đèn ở sảnh khách sạn mờ mờ ảo ảo, không còn bóng dáng một người khách nào nữa, Trần Tuấn Long bước ra khỏi thang máy rồi quay lại nói với Lăng Linh:

- Được rồi, em cũng đi lên đi, đã muộn lắm rồi về nghỉ sớm đi em, được chứ?

Lăng Linh đỏ mặt gật đầu, sau đấy nhón chân lên nói với Trần Tuấn Long:

- Anh Long,….. em …. Có một câu này muốn nói với anh.

Trần Tuấn Long bất chợt nhớ lại hình ảnh từ biệt của hai người lần trước, vẫn còn nhớ lúc ấy Tiểu Lăng Linh cũng bảo rằng muốn nói với mình một câu như thế này. Vừa nghĩ đến chuyện trước kia trên khuôn mặt Trần Tuấn Long không giấu nổi nụ cười lạnh lùng, Tiểu Lăng Linh lúc ấy cũng đỏ hết cả mặt nhưng vẫn mỉm cười, lặng lẽ chờ đợi những cảm xúc mà Trần Tuấn Long bộc lộ.

Trần Tuấn Long cuối xuống, vừa khéo chạm phải bờ môi của Lăng Linh khi cô đang cố nhón chân lên, chỉ nghe thấy Lăng Linh khe khẽ bên tai:

- Anh Long cảm ơn vì tất cả những điều anh đã làm cho em buổi tối hôm nay. Em…. em…. em thích anh, thật đấy!

Nói xong cô bé vẫn giống như lần trước, nhẹ nhàng hôn lên mặt Trần Tuấn Long, sau đấy cũng chạy vội về phía thang máy trốn đi. Bỏ lại Trần Tuấn Long một mình.

Khoảnh khắc hai người ở cùng nhau ngày trước bỗng dưng lại hiện về trong trí óc, Trần Tuấn Long cũng bất ngờ bị Lăng Linh hôn nhẹ lên trán, không dấu nổi cảm xúc lâng lâng.

Và từ phía bàn lễ tân đằng xa, cô lễ tân CRYSTAL kia cũng đang chú ý đến cảnh tượng thú vị ở phía thang máy chỗ đại sảnh, khi nhìn thấy ánh mắt Trần Tuấn Long hướng về mình, cô đỏ mặt cúi đầu giả vờ như không biết gì cả.

Trần Tuấn Long mỉm cười với CRYSTAL, lắc lắc đầu rồi bước ra khỏi khách sạn Trường Thành, ở nhà chắc chắn vẫn còn một cô gái xinh đẹp đang chờ đợi mình, cũng biết rằng một khoảnh khắc trong đêm xuân đáng giá nghìn vàng!

Trần Tuấn Long nhẹ nhàng mở cửa, lúc này hắn đã quay về căn hộ chung cư thuê ở Hải Đào Hiên. Trong phòng vẫn còn sáng đèn, Quách Uyển Tây lại không ở trong phòng khách. Đẩy một nửa cánh cửa phòng ngủ ra thấy Quách Uyển Tây đang say ngủ trên giường thì Trần Tuấn Long mới thở phào một hơi, Quách Uyển Tây vẫn còn ở đây.

Trần Tuấn Long lập tức hưng phấn nhào đến, nhưng lại phát hiện Quách Uyển Tây đã ngủ say rồi, điện thoại di động của cô vẫn còn đặt trên chiếc tủ nhỏ ở đầu giường, thảo nào lúc nãy cô không nhận điện thoại của hắn, có lẽ là vì đã quá mệt rồi.

Không còn cách nào khác, Trần Tuấn Long đành phải đi tắm nước lạnh để đè nén dục hỏa đang bốc lên cuồn cuộn trong lòng, đêm nay quay qua quay lại làm nhiều lần như thế thật khiến người ta khổ muốn chết, Trần Tuấn Long than thở, lấy chiếc khăn tắm rồi bước ra khỏi phòng tắm, sau khi lau khô nước trên người thì quyết định lên giường đi ngủ, thời gian cũng không còn sớm nữa, mặc dù Quách Uyển Tây đã ngủ say rồi nhưng điều này không có nghĩa là Trần Tuấn Long không thể làm chuyện đó với cô.

Trần Tuấn Long xấu xa nghĩ, chỉ thấy hắn toàn thân lõa lồ, chỉ mặc độc một chiếc quần đùi, kéo chăn ra, ôm lấy Quách Uyển Tây nằm lên trên giường.

- Ư ………….

Quách Uyển Tây đang ngủ say trở mình, không hề để ý đến vòng tay ôm của Trần Tuấn Long, ngược lại còn ôm chặt lấy Trần Tuấn Long nữa.

Ôm thân hình mềm mại của Quách Uyển Tây trong vòng tay, ngửi thấy hương thơm quyến rũ trên người cô, cảm nhận đôi ngực cao vút của cô cọ sát với da thịt, thật là chịu không nổi mà, thân dưới của Trần Tuấn Long lập tức có phản ứng, nhưng cũng không thể gọi Quách Uyển Tây dậy để leo lên người cô được.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!