Chương 47: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

- Có chuyện gì thế, Trần Tuấn Long ngoảnh lại hỏi Lăng Linh.

Lăng Linh tỏ vẻ vô cùng phẫn nộ:

- Chính là do bọn họ đấy, bọn họ bảo muốn chơi cùng bọn em, bọn em không thèm để ý đến thế là bọn họ đòi động chân động tay.

Nói đến đấy mặt cô bé đỏ bừng, không dám nói tiếp nữa.

Trần Tuấn Long cảm thấy nực cười nói tiếp:

- Rồi sờ soạng vào mông em chứ gì?

- Không, chỉ chạm vào ngực của người ta một chút, còn Kỳ thì bị véo một cái vào mông.-

Lăng Linh đỏ mặt giải thích.

- Vậy thì còn phải nói năng gì nữa chứ, cho hắn ta một cái tát vào mặt là được thôi mà.

Trần Tuấn Long cười.

- Đúng vậy!

Lăng Linh giận dữ đáp.

- Lúc ấy em đã cho hắn một chưởng rồi.

- Sau đấy dẫn đến việc đánh nhau phải không?

Không cần phải hỏi thì Trần Tuấn Long cũng thừa biết, đây là chỗ nào kia chứ, toàn là đến để trêu ghẹo đàn bà con gái, đánh đấm cãi vã nhau loạn xạ.

- Các cô là con gái mà cả gan dám đến chạy đến đây chơi, không phải là rơi vào miệng cọp rồi hay sao?

Trần Tuấn Long lắc đầu nghĩ.

Bọn Lăng Linh răm rắp gật đầu nghe theo, lúc này, mấy gã con trai kia không biết sống chết thế nào bèn đứng bao vây lại, rõ ràng tuổi tác của Trần Tuấn Long xem ra lớn hơn bọn họ, với lại trông cũng khá chắc chắn, thuộc dạng hay đánh nhau, lúc đấy bọn họ cũng không dám tiến lại. Nhưng ban nãy lão đại của bọn chúng đã bị Lăng Linh cho một chưởng nên trong lòng cũng không chịu thua kém.

Trần Tuấn Long thấy bọn chúng tiến lại gần bèn cười nhạt mấy tiếng rồi quay đầu lại nói với Lăng linh:

- Nói đi, muốn anh Hai cho giúp em dạy dỗ chúng nó thế nào đây?

Bây giờ đã đến lúc thể hiện bản lĩnh anh hùng trước mặt các cô gái rồi đây.

- Giúp bọn em cho chúng một trận đòn, mạnh vào!

Lăng Linh cũng có vẻ là người có khiếu gây chuyện bẩm sinh, vì sao tối nay cô muốn Trần Tuấn Long đi cùng, ngoài việc muốn thể hiện cho người kia biết ra, còn muốn Trần Tuấn Long ở đây để hỗ trợ cho cô giữa nơi hỗn tạp như thế này. Trước đây cứ đến đây chơi đều có mấy tên vệ sĩ ở nhà đi cùng, ba bốn tên vệ sĩ thân hình vạm vỡ, đeo kính đen đứng ở bên cạnh thì còn gì là thú vị nữa chứ.

Chính vì thế mà cô tình nguyện gọi ông anh của mình đến đây để bảo vệ mình, cô tự tin rằng hắn có khả năng làm được điều đó, nghe tên đội trưởng đội vệ sĩ nói lần trước thì thực lực của anh Hai rất cừ, một mình mà đánh thắng được cả hai người vệ sĩ đã qua thời gian huấn luyện cực kỳ nghiêm khắc.

Cũng chính vì thế mà Lăng linh rất tự tin về lão đại của mình.

Trần Tuấn Long đương nhiên không thể để mọi người phải thất vọng, chỉ nhìn thấy Trần Tuấn Long bước rất nhanh về phía năm gã thanh niên kia, không nói năng gì, vừa bước tới đã bắt đầu tấn công, đầu tiên là một chưởng được tung ra khiến cho mấy gã đang đứng trước mặt phải lùi lại về phía sau mấy bước, tiếp đó xung tay phải lên, tay trái dơ nắm đấm, văng hai chân trái phải ra đạp mạnh vào hai tên đang đứng bên cạnh, cuối cùng Trần Tuấn Long nhảy lên, giơ khuỷu tay phải giáng đòn thật mạnh vào vai của gã đứng trước mặt, khiến cho hắn đau đớn vô cùng và ôm gối quỳ ngay xuống đất, và cuối cùng, Trần Tuấn Long lợi dụng thời cơ bay lên giáng một cú thật mạnh, đá tên kia văng ra.

Còn lại hắn tiếp tục đánh cho tời bời, năm gã thanh niên này đâu phải là đối thủ của Trần Tuấn Long, Trần Tuấn Long hạ thủ rất âm hận, những phẫn nộ bực bội của tối nay đã trút hết lên đầu mấy tên không gặp may kia, hắn tiếp tục vừa giẫm đạp, vừa huých cho mấy tên kia vài cái nữa. Nhưng chỉ trong chớp mắt, mấy gã kia đã nằm bò ra mặt đất, vật lộn trong đau đớn. Còn Tiểu Lăng Linh cùng những người bạn của cô thì đứng một bên reo hò cổ vũ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!