Tuấn Long Bách Mỹ Duyên
Tác giả: Bão Bão Nhi
Nguồn: Sưu tầm
Đợi sau khi nhân viên phục vụ mang thức ăn đến, Trần Tuấn Long chỉ để lại năm món canh. Sau đó bảo bọn họ đem những món ăn này đến cho mấy bạn học ở bên ngoài, Trần Tuấn Long nhìn Dương Hân, đặc biệt dặn kĩ:
- Ừm, mang những thức ăn này ra ngoài, mọi người có hỏi chuyện gì, thì cứ bảo là tiểu thư Dương Hân khoa triết chúng ta hôm nay tâm trạng vui nên mời mọi người, chúc mọi người ăn vui vẻ hơn.
- Nếu bọn họ hỏi tại sao cô ấy lại vui?
Vẫn là tên phục vụ ngốc nghếch đó.
- Vậy thì nói với bọn họ, tiểu thư Dương Hân của chúng ta tìm đã được người bạn trai chu đáo nhất, ấm áp nhất trên thế giới này! Chẳng lẽ điều này vẫn không đáng phải vui sao?
Trần Tuấn Long nói ra những lời này quả thật là không hề có chút hổ thẹn nào cả.
Nhưng Dương Hân đã đỏ mặt nghiến răng cúi đầu rồi, thì ra Trần Tuấn Long còn có chiêu bức vua thoái vị nữa, người mặt dày như hắn thì còn có thể nói được gì hắn nữa chứ, trước mặt bao nhiêu người, lại ngại phải lớn tiếng nói hắn, cũng thật là.
Phục vụ đồng ý lui ra, điều chỉnh lại menu, chưa đến một trăm thì cũng đã chín mươi món ăn rồi, đại sư phụ trong nhà bếp đã bắt đầu mệt bở hơi tai rồi, dốc sức lực đi giải quyết số món ăn đó. Còn mấy bạn học ở bên ngoài, bỗng nhiên thấy mang đến nhiều món ăn ngon như vậy, cũng xôn xao hỏi nhau, sau khi hiểu được tình hình, đều lần lượt nhìn về phía chỗ Dương Hân, Dương Hân ở bên này đã không dám ngẩng đầu lên rồi, thật xấu hổ quá đi mất.
Mọi người sau khi ăn uống hả hê, đều tấm tắc khen ngon, việc này nhanh chóng truyền đi những lời đẹp đẽ cho Bắc Đại, đáng tiếc không có ai biết "người bạn trai chu đáo nhất, ấm áp nhất trên thế giới" đó là ai cả.
Bọn Dương Hiểu Nhân cũng nhìn hai người Trần Tuấn Long và Dương Hân bằng ánh mắt khác thường, thật không sao hiểu nỗi hai người bọn họ đang làm gì nữa.
Trần Tuấn Long cười "khì khì", sau đó dùng vai hất Dương Hân đang ngồi bên cạnh mình.
- Dương Hân!
Hắn nói khẽ.
Dương Hân khẽ quay người lại, trách sự tiếp xúc của Trần Tuấn Long, nhưng bên tai lại nghe lời giải thích của Trần Tuấn Long:
- … Thực ra anh làm như vậy, không phải muốn chứng minh em thích anh tới mức nào, điều đó đã không cần phải chứng minh nữa rồi, mục đích anh làm như vậy, thực sự là muốn chứng minh cho em thấy, anh, Trần Tuấn Long, thích em đến mức nào, em hiểu chứ?
Dương Hân bất giác thầm gật đầu, thầm thừa nhận cách làm của Trần Tuấn Long.
- Rồi, mọi người ăn cơm! Ây... Các ngươi còn đợi gì thế, ăn cơm ăn cơm!
Thấy Dương Hân không còn giận nữa, Trần Tuấn Long rất vui, gọi mọi người cùng ăn cơm, hắn còn gắp miếng thịt heo đặt vào đĩa cơm của Dương Hân, sau đó sát đầu lại len lén nói:
- Ăn nhiều thịt, ăn nhiều cơm vào. Sau này anh phải nuôi em trắng trẻo múp míp, hi hi...
Dương Hân xì Trần Tuấn Long một cái, có điều lại thầm thích thú trong lòng, ánh mắt tràn đầy thương yêu nhìn Trần Tuấn Long, đúng lúc hắn cũng đang để ý tới cô, trên khuôn mặt đầy ắp nụ cười vui mừng, Dương Hân rung động trong lòng, đỏ mặt nhanh tay cầm lấy cái vá cúi đầu bới cơm, không dám nhìn Trần Tuấn Long.
- Cuối cùng cũng đã giải quyết xong Dương Hân.
Trên mặt Trần Tuấn Long lúc này vẫn với nụ cười quen thuộc đó, tiếp tục chiến đấu thắng lợi, Dương Hân đã ngầm chấp nhận là bạn gái mình rồi, không dám nói sau này cô sẽ răm rắp phục tùng, nhưng chí ít bây giờ cũng đã ngoan ngoãn nghe lời nhiều hơn rồi. Nhưng, làm thế nào để cô chấp nhận Quách Uyển Tây, vẫn là một vấn đề rất đau đầu. Nhưng Trần Tuấn Long vẫn luôn không quan tâm những điều này, thích thì thích, mà không thích thì bỏ mặc ra đi.
- Lão đại, cuối tuần này chuẩn bị đi đâu chơi?
Mọi người ăn cũng kha khá rồi, Tăng Kiến Hoa đẩy đẩy kính của hắn, ngước đầu hỏi.
- Cái đó còn phải xem tiểu thư Dương Hân của chúng ta rồi.
Trần Tuấn Long cười.
- Đúng rồi, Dương Hân, kí túc xá chúng ta buổi tối thường hoạt động gì gì đó, nếu vậy, hai chúng ta tối nay sẽ tổ chức quan hệ hữu nghị ở kí túc xá, em thấy thế nào?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!