Chương 41: (Vô Đề)

Tuấn Long Bách Mỹ Duyên

Tác giả: Bão Bão Nhi

Nguồn: Sưu tầm

Tiểu Thanh mặt đỏ lên, vừa rồi khi bị Trần Tuấn Long ôm khó tránh khỏi có tiếp xúc da thịt, bản thân cô mặc áo ngủ cũng tuột ra một bên, chỉnh tề lại quần áo, Tiểu Thanh đưa ngón trỏ lên môi, "suỵt" một cái ý bảo Tiểu Mẫn chớ có lên tiếng.

Tiểu Mẫn rón ra rón rén đi sát lại gần, nhìn Trần Tuấn Long đang quay lưng về phía cô ngủ say, ánh mắt nháy với Tiểu Thanh, bĩu môi với Trần Tuấn Long nằm trên giường, ý là hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Tiểu Thanh lúc này đã chỉnh tề lại quần áo của mình, không kịp trả lời Tiểu Mẫn, Tiểu Mẫn liền sát đầu lại.

- Tiểu Thanh giỏi thật, Vũ tỷ không ở đây một đêm, liền có được cơ hội cùng Long ca làm cái kia, ha ha, ăn vụng! Tôi đi nói cho Vũ tỷ.

Tiểu Thanh xì một cái, nhẹ giọng nói:

- Đừng làm ồn đến Long ca, hắn uống rượu say, đang ngủ đấy.

Thì ra là thế, Tiểu Mẫn cười rất chi là giảo hoạt, nhìn Trần Tuấn Long đang ở trên giường.

- Lan tỷ không có việc gì chứ?

Tiểu Thanh đứng lên liền hỏi.

- Ừ ... Không có việc gì, Vũ tỷ ở lại trông rồi..

Tiểu Mẫn không yên lòng nói.

Lúc này, Trần Tuấn Long lại xoay người, lẩm bẩm nói:

- Nước, tôi muốn uống nước.

Người sau khi uống rượu lượng cồn trong máu rất nhiều nên phải uống nước để pha loãng. Tiểu Thanh vội vàng đưa lên cốc nước đường đã chuẩn bị sẵn, nâng Trần Tuấn Long dậy, cẩn thận đem nước đến miệng hắn.

- Long ca, uống nước đường để giải rượu.

Tiểu Thanh nhẹ nhàng nói với Trần Tuấn Long.

Chỉ thấy Trần Tuấn Long làm một hơi hết cả một cốc nước to, sau đó còn thì thào:

- ... Anh muốn uống nữa.

- Vâng.

Tiểu Thanh nhẹ giọng đáp ứng, giúp Trần Tuấn Long nằm xuống ngủ ngon rồi mới đi, nói với Tiểu Mẫn bên cạnh:

- Trông Long ca cho tôi một lúc, để tôi đi pha nước đường.

- Ừ, cứ đi đi.

Hiếm khi thấy Tiểu Mẫn cười ngọt ngào như vậy. Tiểu Thanh cầm cái cốc đi ra ngoài Tiểu Mẫn đầu tiên là nhanh chóng đi đến cạnh cửa, nhìn xung quanh một chút, xác thực Tiểu Thanh đã đi ra đại sảnh phòng hướng đến bếp, xem ra cô nhất thời còn chưa quay lại ngay được.

Sau đó Tiểu Mẫn mang theo mặt cười đi đến bên giường. Lúc này, Trần Tuấn Long đang ngủ say, bởi vì vừa rồi Tiểu Thanh giúp hắn lau người nên bây giờ còn lõa lồ. Nhìn thấy Trần Tuấn Long cơ ngực rắn chắc, Tiểu Mẫn không thể không nghĩ đến trêu hắn.

Chỉ thấy Tiểu Mẫn đến ngồi bên giường, cúi người xuống, đầu tiên là ở bên tai Trần Tuấn Long nhẹ nhàng kêu gọi:

- Long ca... Long ca...

Thấy Trần Tuấn Long không có phản ứng. Tay Tiểu Mẫn có chút run run, nàng đánh bạo, nhẹ nhàng vuốt ve cơ ngực rắn chắc của Trần Tuấn Long, loại cảm giác này thật tốt, chính mình có thể nói là cùng Long ca lần đầu tiên thân mật tiếp xúc. Tiểu Mẫn vẫn khát vọng cùng Trần Tuấn Long tiến thêm một bước phát triển, giờ cô đã thực sự hưng phấn, giờ phút này mặt của cô không khỏi ửng đỏ, tim đập như hươu chạy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!